“Giê-ri-khô” trong tiếng Hip-ri có nghĩa là “thành phố mặt trăng”, chắc hẳn để ghi nhớ một phụng tự cổ dành cho vị thần của đêm tối! Đó là nơi Đức Giê-su sắp thực hiện “dấu chỉ” sau hết của mình: thắng đêm đen giam hãm một người mù nghèo khổ và qua đó, cũng muốn mở mắt cho môn đệ lẫn dân chúng để họ hiểu đúng về Người.
Xin cho con khiêm tốn để đón nhận những tia sáng nhỏ mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày. Cuối cùng, xin cho con hết lòng tìm kiếm Chân lý để Chân lý cho con được tự do.
Lạy Chúa của con, con ước mơ một thế giới đầy màu xanh, xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển, và xanh của bao niềm hy vọng nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây.
Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh rất thông thường trong cuộc sống, cùng ví dụ đơn sơ dễ hiểu trong qui trình phát triển của cây lúa để diễn tả một chân lý quan trọng, đó là quá trình kết tinh những thành quả trong cuộc đời mỗi người, nhất là cuộc đời của chính Ngài, từ khi rời bỏ Ngai Trời vinh hiển để sinh xuống làm thân phận con người cho đến lúc chịu treo trên Thập Giá, chết đi và sống lại.
Lạy Chúa Giêsu,xin dạy chúng con sống thực tế,nhưng không thực dụng ;biết xoay xở nhưng không mưu mô ;lo cho tương lai cá nhân,nhưng không quên bao người bất hạnh cần nâng đỡ.
Lạy Chúa,con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện,không có giờ đi vào sa mạcđể ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài.Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con.Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêulà con có thể tạo ra sa mạc.
Đức Giê-su đã không cư xử như “kẻ thống trị” nhưng như “tôi tớ”, chẳng đóng vai “chủ ông” nhưng vai “người giúp việc” (x. Ga 13,13). Phần chúng ta, chúng ta coi lời mời của Đức Giê-su là quan trọng như mẹ Têrêxa chăng? Đừng xét lương tâm kẻ khác, mà hãy xem mình có khuynh hướng thống trị ai? mình phải yêu thương ai? phải phục vụ hạng người nào?