WHĐ (30/7/2026) – Mùa hè có lẽ cũng là mùa nở rộ của đời sống thánh hiến, vì diễn ra nhiều thánh lễ tuyên khấn và kỷ niệm khấn dòng. Được tham dự những thánh lễ ấy và cảm động trước vẻ đẹp âm thầm nhưng rạng ngời của đời sống thánh hiến, tác giả đã mượn hình ảnh viên ngọc trai để suy tư về căn tính, hành trình nên thánh và sứ mạng của người tu sĩ giữa lòng thế giới.
Sự rực rỡ đích thực không nằm ở việc được nhiều người nhìn thấy, nhưng ở việc phản chiếu được ánh sáng của Đức Kitô trong cuộc đời mình. Khi một người biết yêu thương, phục vụ và hiến trao, người ấy đang làm cho thế giới này sáng hơn một chút. Và đó chính là vẻ đẹp không bao giờ tàn phai, vẻ đẹp của một cuộc đời thuộc trọn về Thiên Chúa.
Đại hội Dự tu 2026 với chủ đề “Hãy đến mà xem” đã khép lại, nhưng những ân tình, niềm vui và trải nghiệm thiêng liêng vẫn còn đọng mãi trong lòng các bạn trẻ tham dự. Qua những dòng chia sẻ chân thành, các bạn trẻ cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa hiện diện nơi quý sơ, trong bầu khí hiệp thông và những giờ cầu nguyện sốt sắng suốt kỳ Đại hội.
Con hiểu rằng việc lựa chọn tương lai không hề dễ dàng, nhất là con đường ơn gọi – một quyết định rất quan trọng của cuộc đời. Vì thế, con vẫn đang trong hành trình tìm hiểu và lắng nghe tiếng Chúa. Con chưa dám khẳng định chắc chắn mình có đi tu hay không, nhưng con tin rằng những ngày ở đây, Chúa đã gieo vào lòng con một hạt giống thật đẹp. Con sẽ tiếp tục cầu nguyện, suy nghĩ và xin Chúa soi sáng để con có thể nhận ra con đường mà Ngài muốn con bước đi.
Đời tu không đẹp vì nó dễ. Đời tu đẹp vì nó thật. Thật trong những va chạm hằng ngày, trong những mệt mỏi không tên, trong những hy sinh không ai thấy. Và đẹp nhất là khi người tu sĩ chấp nhận ở lại, chấp nhận sửa mình, chấp nhận để Thiên Chúa kiên nhẫn làm việc trên một con người chưa bao giờ hoàn hảo.
Tuần Thánh trở về không chỉ là thời gian tưởng niệm cuộc Thương Khó của Đức Kitô, mà còn là lời mời gọi mỗi người nhìn lại chính mình cách sâu xa. Trong hành trình đức tin, ai cũng khao khát nên tốt hơn, nên thánh hơn. Thế nhưng, nhiều khi chính khát vọng ấy lại trở thành một áp lực vô hình, khiến ta đòi mình phải hoàn hảo, không được sai sót. Và rồi, thay vì bình an, ta lại rơi vào mệt mỏi, thất vọng và thậm chí xa dần niềm vui nội tâm.
Nhưng dù tôi có “trang điểm” chân dung mình thế nào, tôi luôn tự nhắc: đừng đánh mất chính mình. Đừng rời xa linh đạo Mến Thánh Giá. Vì vẻ đẹp đích thực của người nữ tu không nằm ở sự nổi bật bên ngoài, nhưng ở sự thuộc trọn về Đức Kitô, và được nên đồng hình đồng dạng với Người trong tình yêu tự hiến.
Dâng hiến không có nghĩa là không mệt mỏi, không chao đảo, không nước mắt. Dâng hiến là dám ở lại, dám trung thành, dám yêu cho đến cùng – ngay cả khi con đường phía trước còn phủ mờ sương. Và chính trong sự trung tín ấy, đời dâng hiến trở nên một đóa hoa âm thầm nhưng bền bỉ, tỏa hương đức ái trong vườn hoa Hội Thánh.