
MỘT CÁNH BỒ CÂU VỪA CHẠM ĐẤT
(Chút cảm nhận về vị nữ tu già Mến Thánh Giá – Sr. Colombe – vừa tạ thế)
Qui Nhơn đang chớm mùa se lạnh
Như còn vương vấn nợ mùa Đông
Đêm rồi có tin buồn chợt đến,
Ngày mai nhà hưu dưỡng mang tang!
Như một ánh đèn vừa chợt tắt,
Người nữ tu già đã bay xa,
Một cánh “Bồ câu” (Colombe) vừa chạm đất,
Sau cuộc hành hương đã đến nhà!
Như chiếc tàu qua đường thế kỷ,
Vui buồn sướng khổ nợ ân tình
“Bát thập” đời tu tìm cõi phúc,
“Bách niên” ai đọ kiếp nhân sinh.
Vị thánh “Colombe” bà đã chọn,
“Bồ câu” tử đạo thuở xa xăm!
Để được “hiền lành” theo bát phúc,
Và hy sinh trọn kiếp âm thầm!
Một gánh hành trang đời tu sĩ,
Gom lại đôi dòng chữ yêu thương.
Thêm chút quên mình, vui, phục vụ…
Như lá vàng rơi khẻ khiêm nhường!
Một nén hương lòng xin cảm tạ,
Cha đã gọi về đứa con yêu!
Một khách hành hương vừa đến kịp,
Một cánh “Bồ câu” thật diễm kiều!
Sơn Ca Linh (13/01/2026)