Mùa xuân từ tiếng gọi yêu thương

Thứ năm - 22/01/2026 21:17 11 0
 


Mùa xuân từ tiếng gọi yêu thương
 
 
Mỗi khi mùa xuân trở về, đất trời như được đánh thức sau những tháng ngày trầm lắng. Ánh nắng dịu hơn, chồi non e ấp nhú lên từ những cành khô, và trong không khí lan tỏa một niềm hy vọng rất nhẹ nhưng rất thật. Mùa xuân không chỉ là sự đổi thay của thiên nhiên, mà còn là ngôn ngữ của sự sống mới. Với người thánh hiến, mùa xuân ấy không chỉ hiện diện ngoài khung cửa sổ, mà còn âm thầm nảy mầm trong sâu thẳm tâm hồn nơi Thiên Chúa khởi sự công trình tình yêu của Người.

Mùa xuân của người thánh hiến bắt đầu từ một tiếng gọi. Đó không phải là tiếng gọi ồn ào, nhưng là lời thì thầm rất riêng của Thiên Chúa, vang lên giữa đời thường. Có thể là trong một giờ cầu nguyện lặng lẽ, một biến cố bất ngờ, hay một thao thức không gọi tên được. Tiếng gọi ấy đánh thức con tim, mời gọi bước ra khỏi những tính toán quen thuộc để dấn thân vào một hành trình mới. Khoảnh khắc thưa lên lời “xin vâng” chính là mùa xuân đầu đời của ơn gọi: trong trẻo, đầy ước mơ và tràn ngập hy vọng. Như lời Kinh Thánh: “Này đây Ta đổi mới mọi sự” (Kh 21,5), Thiên Chúa mở ra một khởi đầu chưa từng có.

Nhưng mùa xuân của đời thánh hiến không chỉ dừng lại ở khởi điểm. Nó được nuôi dưỡng và lớn lên qua từng ngày sống trung tín. Hành trình dâng hiến không thiếu những mùa đông: những khô khan trong cầu nguyện, những hiểu lầm trong cộng đoàn, những mệt mỏi nơi sứ vụ, và cả những lúc con tim tưởng chừng cạn khô. Thế nhưng, chính trong những khoảng lặng ấy, mùa xuân vẫn âm thầm hiện diện. Như hạt giống được gieo xuống lòng đất, phải chấp nhận mục nát và tối tăm để rồi sinh nhiều bông hạt, người thánh hiến cũng học cách kiên trì bước đi trong niềm tin. Mùa xuân ấy không rực rỡ bề ngoài, nhưng sâu bền từ bên trong, một mùa xuân được dệt nên bằng sự trung thành và phó thác.

Ba lời khấn trở thành những nụ hoa của mùa xuân dâng hiến. Khó nghèo mở rộng đôi tay để đón nhận tự do nội tâm. Khiết tịnh thanh luyện con tim để yêu bằng một tình yêu không chiếm hữu. Vâng phục giúp người thánh hiến để cho thánh ý Thiên Chúa uốn nắn đời mình, như người thợ kiên nhẫn với đất sét. Mỗi lời khấn là một chọn lựa, và mỗi chọn lựa là một cách để mùa xuân của Thiên Chúa trổ sinh hoa trái nơi cuộc đời mong manh của con người.

Giữa thế giới còn nhiều bất an, đời sống thánh hiến vẫn lặng lẽ hiện diện như một dấu chỉ mùa xuân. Không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ. Trong lớp học, bệnh viện, mái ấm, những vùng truyền giáo xa xôi hay trong thinh lặng của đời sống cầu nguyện, người thánh hiến gieo vào lòng thế giới niềm hy vọng rằng Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Chính sự hiện diện âm thầm ấy nói lên rằng tình yêu mạnh hơn sự mệt mỏi, và ánh sáng vẫn có thể bừng lên giữa những đêm dài.

Mùa xuân của người thánh hiến, sau cùng, không hệ tại ở hoàn cảnh thuận lợi hay cảm xúc hăng say, nhưng ở việc giữ cho tâm hồn luôn sẵn sàng để Chúa hướng dẫn, thánh hóa. Đặc biệt là biết trở về với mối tình đầu, để cho Chúa làm mới lại điều đã cũ, sưởi ấm điều đã nguội lạnh, và hồi sinh điều tưởng chừng như đã chết. Nhờ đó, đời sống của người thánh hiến mãi là mùa xuân của Chúa.

Tác giả bài viết: Anna Lưu Trang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập22
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm21
  • Hôm nay4,490
  • Tháng hiện tại339,585
  • Tổng lượt truy cập9,519,055
Tuyển tập Mục Đồng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây