Hôm nay Đức Giêsu cũng hỏi tôi: Con có muốn trở nên lành mạnh không? Con có muốn ra khỏi sự bất toại kinh niên của mình không? Ngài mời tôi đứng lên và mạnh dạn bước đi, bỏ lại quá khứ tội lỗi. Sau khi được chữa lành, ngài dặn tôi đừng phạm tội nữa (c. 14).
Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau, vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng, mọi dị biệt, thành kiến, để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.
Nó đã đi hoang nhưng nay đã trở về ! Động tác của người cha trước hết là yêu thương, chứ không phải là chất vấn về những thái độ trái hay phải. Sau đó, người ta sẽ thấy phải làm sao sống trong trật tự, nhưng việc cấp thiết nhất vẫn là yêu thương. “Yêu thương để giúp bạn biến đổi là cho bạn phương tiện. Bắt bạn biến đổi mới yêu thương là cất hết phương tiện. Phương tiện độc nhất để biến đổi tâm hồn bạn mình là chấp nhận bạn như thuở ban đầu, vì được yêu là điều kiện cần thiết để biến đổi.” Lời Đức Hồng y PX Nguyễn Văn Thuận nhắn nhủ các đôi bạn trong Đường Hy Vọng (số 469-470) cũng đúng trong trường hợp này.
Tự hào về sự đạo đức của mình và khinh người khác, Đó chẳng phải chuyện của các ông Pharisêu ngày xưa. Đó là chuyện của con người mọi thời, của chính các môn đệ hôm nay.
Khi không chấp nhận bỏ đi chính là lúc mất sạch, mất tất cả, và khi buông bỏ tất cả là lúc gặt hái bội phần. Khi lợi lãi cả và thế gian lại là lúc mất linh hồn, mất tất cả sự sống đời đời; còn khi bỏ mọi sự đời này chính là lúc được gấp trăm ở đời này và ở đời sau.
“..Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy không đến để bãi bỏ, nhưng để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành..."
Quả thật không phụ lòng tin tưởng hy vọng của anh, cha già đã cho anh nhiều hơn điều mà anh dám tưởng tượng và nghĩ tới. Khi thấy anh trở về và cầu xin tha thứ, cha già vui mừng, hoan hỉ: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.” (Lc 15, 22-24)