Chúng ta đang sống trong một thế giới tự nhận là khoa học kỹ thuật, trong đó dường như Thiên Chúa vắng mặt, và Quỷ dữ, Ác thần, Satan cũng không có chỗ. Thật ra, cả Thiên Chúa lẫn Satan đều có mặt trong thế giới này. Con người sống trong thế giới là chịu sự lôi kéo của cả hai.
Hãy đi vào tâm tình yêu thương của Thầy Giêsu đối với các môn đệ.Hãy nghe lời cầu nguyện của Ngài cho chúng ta.Hôm nay Đức Giêsu vẫn tiếp tục lời cầu nguyện tha thiết ấy.
Cô đơn trên đời là điều ai cũng sợ. Phải chăng vì người ta không được dựng nên để sống một mình? Chẳng phải chỉ người trẻ mới sợ cô đơn và tìm cách tránh né. Người già cũng sợ không kém. Người ta sợ đi về thế giới bên kia một mình.
Chúa lên trời, nhưng Ngài vẫn ở đây. Ở trong Thánh Thể. Ở trong Lời Ngài. Ở nơi Hội Thánh. Ở trong lòng người tín hữu chân thành. Ngài vẫn đồng hành. Vẫn nâng đỡ. Vẫn cứu chữa. Vẫn gọi mời. Và Ngài sẽ lại đến trong vinh quang. Khi ấy, mọi người sẽ thấy Ngài không chỉ là Đấng bị đóng đinh, nhưng là Vua của vũ trụ. Khi ấy, ai đã sống trung tín sẽ được nâng lên trong vinh quang với Ngài.
Mọi cuộc gặp gỡ của chúng ta hằng ngày đều có tính linh thánh. Trong niềm vui của Thánh Thần, ta vừa cho đi, vừa nhận lãnh, vừa ngợi khen Chúa, vừa phục vụ con người. Ước gì chúng ta thấy mình lớn lên nhờ dám mở ra để gặp gỡ.
Linh đạo Mến Thánh Giá, do Đức cha Lambert khởi xướng từ thế kỷ XVII, Ngài không chọn con đường dễ dãi, cũng không dừng lại ở việc chiêm ngắm Thập giá như một biểu tượng đạo đức. Linh đạo ấy kêu gọi người nữ tu bước vào đời sống của Đức Kitô chịu đóng đinh, để sống và chết cho tình yêu như Người. Đây không phải là một linh đạo “đau thương” hay tự hành xác, nhưng là sự gắn bó mật thiết với Đức Kitô bằng tình yêu, để cộng tác với Người trong sứ mạng cứu độ trần gian.
Người mẹ phải chịu buồn phiền, đau đớn khi sinh con, nhưng sinh rồi thì vui sướng, chẳng còn nhớ đến chuyện vượt cạn (c. 21). Kitô giáo không né tránh đau khổ, cũng không tìm con đường diệt khổ, nhưng đón lấy đau khổ và tìm thấy ý nghĩa của nó trong tình yêu. Như người mẹ chịu đau để đứa con chào đời, người Kitô hữu vui sướng vì thấy hoa trái của những gian truân thử thách.
“Anh em sẽ khóc lóc và than van… Anh em sẽ buồn phiền…” (c.20). Khi đổ đá đã kín ngôi mộ, còn thấy Thầy nữa, khi thế gian và thủ lĩnh của nó hả hê vui sướng vì chiến thắng, liệu các môn học vượt qua được nước mắt đau đớn này không?
Trong cuộc sống lắm khi người Kitô hữu thấy Chúa Kitô như vắng mặt. Buồn chán, thất vọng, xao xuyến, sợ hãi, khô khan chiếm lấy lòng mình. Không phải lúc nào cũng thấy Chúa gần bên, ấm áp và thân thiện. Những lúc khó khăn đó lại có thể là dịp để ta tập yêu Ngài cách nhưng không, tin Ngài chỉ tìm điều có ích hơn cho ta, và kiên nhẫn đợi chờ quà tặng bất ngờ do Ngài gửi đến.
Xin dạy con biết yêu những điều tốt đẹp, cao quý và biết ghét những điều đê tiện, xấu xa. Xin dạy con luôn sống vì những điều mình yêu, và giận chết vì những điều mình ghét.