
Rồi sau đó thầy phó tế kêu lớn tiếng: “Anh em hãy đón nhận nhau; và chúng ta hãy hôn nhau”. Đừng nghĩ rằng nụ hôn này tương tự như các nụ hôn của những người bạn nơi công cộng. Không phải như vậy: nụ hôn này hòa trộn linh hồn mỗi người lại với nhau và với mong muốn tha thứ hoàn toàn cho nhau. Vì thế, nụ hôn là dấu chỉ cho thấy tâm hồn của chúng ta đang được hòa lẫn vào nhau, và xua tan ký ức về những điều sai lỗi. Vì lý do này, Chúa Kitô phán: “Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình" (Mt 5, 23-24). Vì vậy, nụ hôn là sự hòa giải và cho nên nó thánh thiện; Như thánh Phaolô đã kêu lên rằng: “Anh em hãy chào nhau bằng cái hôn thánh thiện” (1Cr 16,20); và thánh Phêrô: “Anh em hãy hôn chào nhau trong tình yêu thương” (1Pr 5,14).
Tác giả bài viết: Giuse Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
Nguồn tin: https://gpquinhon.org
Ý kiến bạn đọc
Epphatha - tập 4 - Mở ra: Trở về với lòng và tìm gặp Chúa trong mọi sự
Cuộc viếng thăm "ad limina" của các Giám mục
Lời nguyện của người nhạc sĩ
Một nữ tu dùng tâm lý học và Tin Mừng giúp giới trẻ vượt qua khủng hoảng
Ủy ban Giáo dục Công giáo Việt Nam: Ban Giáo dục Mầm non tổ chức hội thảo ngày 11/4/2026
Thư Đức Giáo hoàng Lêô XIV gửi các Hồng y để thông báo về Công Nghị Hồng Y Ngoại Thường lần II sẽ diễn ra từ 26-27/6/2026
Suy niệm thập giá tập 17: Niềm vui thông hiện với Đức Kitô chịu đóng đinh