
Rồi sau đó thầy phó tế kêu lớn tiếng: “Anh em hãy đón nhận nhau; và chúng ta hãy hôn nhau”. Đừng nghĩ rằng nụ hôn này tương tự như các nụ hôn của những người bạn nơi công cộng. Không phải như vậy: nụ hôn này hòa trộn linh hồn mỗi người lại với nhau và với mong muốn tha thứ hoàn toàn cho nhau. Vì thế, nụ hôn là dấu chỉ cho thấy tâm hồn của chúng ta đang được hòa lẫn vào nhau, và xua tan ký ức về những điều sai lỗi. Vì lý do này, Chúa Kitô phán: “Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình" (Mt 5, 23-24). Vì vậy, nụ hôn là sự hòa giải và cho nên nó thánh thiện; Như thánh Phaolô đã kêu lên rằng: “Anh em hãy chào nhau bằng cái hôn thánh thiện” (1Cr 16,20); và thánh Phêrô: “Anh em hãy hôn chào nhau trong tình yêu thương” (1Pr 5,14).
Tác giả bài viết: Giuse Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
Nguồn tin: https://gpquinhon.org
Ý kiến bạn đọc
Lời chứng về sự hành trình chữa lành của Miguel Vera
Cử hành sáng kiến "24 giờ cho Chúa", các nhà thờ sẽ mở cửa cho tín hữu chầu Thánh Thể và xưng tội
Đáp ca - Thánh vịnh 22
Gẫm thập giá: Thập giá – Lời mời gọi dấn thân trên con đường phục vụ
Đăng ký tham dự Thánh lễ tuyên phong Chân phước Tôi tớ Chúa Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
Mầu nhiệm của Mùa Chay
Tuần Cửu Nhật kính thánh Giuse