Hành trang đó là ánh sáng và sức mạnh của Thánh Thần. Giờ đây, họ được Thánh Thần tái tạo để thi hành sứ mệnh của họ. Việc trao ban Thần Khí ở đây không nói lên chuyện tái sinh các môn đệ trong Nước Trời và trong sự sống siêu nhiên (x. Ga 3,3-8) cho bằng nói lên sứ mệnh được trao cho họ là thôi thúc kẻ khác đến cùng chính sự sống ấy để được tái sinh trong Thánh Thần sau khi đã hoán cải.
“Hãy theo Thầy”, lời mời năm xưa cũng là lời mời được lặp lại bây giờ. “Hãy theo Thầy”, sau những vấp ngã, yếu đuối và chối Thầy. “Hãy theo Thầy”, sau khi những giấc mơ trần tục bị tan vỡ bởi biến cố Núi Sọ. “Hãy theo Thầy”, sau những hăng hái nồng nhiệt thuở ban đầu. “Hãy theo Thầy” để giang tay ra và đến nơi mình không muốn đến. “Hãy theo Thầy” để củng cố anh em và chăn dắt chiên của Thầy (Lc 22, 31-32).
Là Kitô hữu, là giáo dân, là linh mục, là tu sĩ, là giám mục, chúng ta phải trao tặng niềm vui cho mọi người. Nhưng tại sao? Tại vì đó là con đường của tình yêu mến, con đường vô vị lợi. Sứ mạng của người Kitô là mang lại niềm vui cho con người” (bài giảng trong Thánh lễ tại nhà nguyện Marta ngày 18.05.2017 của ĐTC Phanxicô)
Lạy Đấng thường hằng bất biến, mong sao không gì có thể khuấy động sự bình an của con, hay làm cho con ra khỏi Chúa ; nhưng ước chi mỗi phút lại đưa con tiến xa hơn vào chiều sâu của mầu nhiệm Chúa!
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong, từ con người hay từ Thiên Chúa. Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu trong mọi bước đường của cuộc sống. Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa. Có những con đường đầy máu và nước mắt.
Giữa lúc bị cuộc đời từ khước, Giữa lúc bơ vơ đi trong đêm mênh mông, Chẳng có ai để cậy dựa, Xin trở về với cõi riêng bên Giêsu, Để một mình ở đó, Trầm lắng và bình an.
“Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giê-ru-sa-lem, lòng đầy hoan hỉ, và hằng ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa”. Một nghịch lý. Đức Giê-su đã “rời khỏi” môn đệ, thế mà họ chẳng buồn, trái lại càng vui tươi. Cộng đoàn môn đệ Người đã trở nên nhóm “bái lạy” Người và cùng nhau hát ca “chúc tụng Thiên Chúa”. Tôn sư “lên Thiên quốc trên trời”. Môn đệ “trú Đền thờ dưới thế”. Cả một sự đối xứng đầy tính biểu tượng… Một phụng tự mới bắt đầu. Và cũng bắt đầu một công cuộc phụng sự mới.