Sống Năm thánh Hội dòng, mỗi chị em không chỉ cảm nhận tình yêu thương xót bao la của Thiên Chúa đối với bản thân, gia đình, Hội dòng, Cộng đoàn mình mà còn cần phải thực thi lòng thương xót ấy cho mọi người xung quanh. Chứng kiến thực tế xã hội hôm nay với rất nhiều mảng tối của chiến tranh, khủng bố, nghèo đói, thiên tai, dịch bệnh, sự xuống cấp về luân lý đạo đức… nhiều lúc làm cho người ta hoang mang, lo lắng.
Trong thư gửi tín hữu Galát, thánh Phaolô cho chúng ta một tiêu chuẩn để nhận ra hoa quả nào là bắt nguồn từ Thần Khí (5, 22). Đó là bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín… Những điều ngược lại, ngài gọi là những hành động của xác thịt, như hận thù, bất hòa, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái… (5, 20).
Con đường mà Đức Giêsu đã đi là con đường hẹp, khó đi. Nó hẹp vì nó là con đường tình yêu, mà yêu thì không dễ. Ít ai tìm thấy con đường này, mà cũng ít người muốn đi (c. 14). Chúng ta được mời chọn đi con đường Giêsu, con đường tình yêu đòi hy sinh mạng sống, con đường đòi ra khỏi mình để sống cho và sống với tha nhân. Và chúng ta tin mình sẽ gặp được hạnh phúc.
Mỗi ngày chúng ta đưa ra biết bao nhận xét về người khác. Thầy cô phải nhận xét về học trò, cấp trên phải nhận xét về thuộc hạ. Việc lượng giá về từng cá nhân thường rất cần thiết và hữu ích. Trong đời sống tu trì, vẫn có chuyện anh em sửa lỗi cho nhau. Nói chung, sống thì phải đưa ra những phán đoán về người khác. Nhưng làm sao để phán đoán ấy không trở nên một xét đoán lệch lạc? Đức Giêsu dạy ta biết cách xét đoán qua bài Tin Mừng hôm nay.
Xin cho chúng con yêu quý sự bình an, nhưng lại không ngỡ ngàng trước sóng gió. Giữa cơn sóng gió, xin cho chúng con tin rằng Chúa vẫn hiện diện gần bên chúng con, và đang đưa con thuyền Giáo Hội về đến bến.
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng trước những lời mời gọi của Chúa, không bao giờ ngoảnh mặt để tránh cái nhìn yêu thương Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.
Đức Giêsu dạy chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha, Abba, như Ngài đã gọi. Abba là tiếng gọi âu yếm thân thương của đứa con đối với người cha. Khi gọi Thiên Chúa là Cha, chúng ta thấy mình hết sợ hãi và xa cách. Cha siêu việt và quyền uy, nhưng Cha không áp bức và bắt con làm nô lệ, Cha cao sang ở trên trời nhưng Cha lại gần gũi với nhu cầu của con cái. Ba lời cầu xin đầu tiên đều hướng về Cha: Danh Cha, Nước Cha, và Ý Cha.
Chúa Giêsu đã nêu cao tinh thần phục vụ nơi cuộc sống của Ngài. Ngài đã, đang và sẽ phục vụ với tư cách là người rốt hết và là người tôi tớ của mọi người: “Ai muốn làm người đứng đầu thì thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” (Mc 9,35); “Nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13,14).