Trước khi giảng về các Mối Phúc, Đức Giêsu đã loan báo: “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần bên” (Mt 4, 17). Nước Trời người Do thái mong đợi đã đến với sự hiện diện của Đức Giêsu. Quà tặng nhưng không của Thiên Chúa đã được trao ban, chẳng phải do công sức của con người. Hãy mở lòng ra đón lấy Nước ấy bằng cách hối cải, bỏ đời sống cũ. Nhưng hơn thế nữa, còn phải đón nhận một lối sống mới cho phù hợp.
“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.” Bánh là một cái gì rất đơn giản và gần gũi con người. Nó là chính biểu tượng của sự sống : ai không ăn sẽ chóng chết… ai không thèm ăn phải đi bác sĩ, vì đó là dấu cho thấy sức khỏe gặp trục trặc… Nhưng ở đây Đức Giê-su muốn vượt lên trên ý nghĩa thông thường của ngôn từ và hình ảnh : Người nói mình là lương thực trường sinh… và còn quả quyết lương thực đó có một nguồn gốc thiên giới ! Thành thử đây là một thứ bánh chất vấn chúng ta về bản chất cơn đói của chúng ta. Đối với chúng ta, “sống” là gì ? Nếu tôi không muốn ăn Thánh Thể, bệnh thiếu máu nào, chứng suy dinh dưỡng nào rình rập tôi ? Tôi nuôi sống mình bằng gì ? Bằng chiếm hữu ? Hưởng thụ ? Tiêu pha ? Làm việc ?
"Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời." (Ga 6, 51) Chúa Giêsu quan tâm săn sóc con, Ngài đã trao ban chính mình trong tấm bánh bé nhỏ để làm của ăn nuôi dưỡng con. Hôm nay, con nguyện xin tấm bánh này khởi tạo trong con lòng sẵn sàng để đưa Chúa đến với tha nhân, để sự dịu dàng mà Ngài dành cho con cũng được biểu lộ nơi người khác. Con xin dâng ngày hôm nay trong bàn tay quan phòng của Chúa, xin Ngài thương đón nhận.
Một kinh sư có học thức, có vai vế và bề ngoài có vẻ đạo đức khác với bà góa cô thân cô thế và túng nghèo, ở chỗ ông quay vào mình, loay hoay với tiếng tăm và lợi nhuận của mình. Còn bà thì quay về phía Thiên Chúa, với thái độ quảng đại, tin tưởng, phó thác và liều lĩnh. Chúng ta ai cũng có hai đồng kẽm. Đừng mặc cảm khi phải bỏ đồng tiền nhỏ nhoi vào hòm tiền, nếu quả thực chúng ta chỉ có hai đồng kẽm.
Sau khi đã bị chất vấn về nhiều vấn đề bởi các nhà lãnh đạo tôn giáo,bây giờ đến lượt Đức Giêsu đặt vấn đề với họ, cụ thể là các kinh sư.Khung cảnh vẫn là Đền thờ với đám đông thính giả.Có vẻ đây là một đám đông có cảm tình với Đức Giêsu (c. 37).Câu chuyện khởi đi từ câu đầu tiên của thánh vịnh 110.Thánh vịnh này là thánh vịnh được các Kitô hữu sơ khai yêu thích,và được trích dẫn nhiều lần trong các sách Tân Ước,bởi lẽ họ nhận ra khuôn mặt của Đức Giêsu vinh quang trong đó.
Đức Giêsu hoàn tất hành trình đời người cũng có nghĩa là Tình Yêu của Ngài đã đạt đến đỉnh vinh quang khi nói: “ Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu” (Ga 15,13). Vì ở trên đỉnh của vinh quang tình yêu, nên mọi khổ đau đã chấm dứt; còn lại niềm hy vọng lớn lao,Thiên Chúa sẽ phục sinh Con của Ngài từ cõi chết. Và Người Tôi Trung của Thiên Chúa - là Con Thiên Chúa, là Chúa Giêsu Kitô đã trở thành nguồn ơn cứu độ tuôn tràn mãi mãi cho nhân loại.
Điều răn nào quan trọng hơn cả chi phối mọi lề luật trong Giáo Hội? Chúa cũng sẽ giữ nguyên câu trả lời như ngày xưa. Ngài vẫn tóm mọi điều răn và giới răn trong một động từ đơn giản: yêu. Xin để tình yêu chiếm lấy trái tim của tôi, chi phối mọi chọn lựa, và biến đời tôi thành tình yêu.
Tưởng niệm Đấng Sáng Lập dòng Mến Thánh Giá, tưởng nhớ một con người không màng đến công danh, sự nghiệp, dấn thân vào đời sống tu trì: khổ chế và hy sinh. Tưởng nhớ vị Thừa sai đã không ngần ngại dù nhiều khó khăn, trắc trở; can trường trước gian khổ, sẵng lòng chịu vu khống, sỉ nhục để ra đi gieo vãi hạt giống Tin Mừng trên cánh đồng truyền giáo vùng Á Đông. Tưởng nhớ vị Giám mục thánh thiện, có công đặt nền móng cho việc đào tạo hàng giáo sĩ Việt Nam. Tưởng nhớ vị Cha chung kính yêu của Dòng Mến Thánh Giá, người đã cưu mang và sinh hạ chị em Mến Thánh Giá trong tình yêu Đấng Chịu Đóng Đinh.
Khi được hỏi về cuộc sống mai hậu, Đức Khổng Tử đã trả lời đại khái như sau: chuyện đời này còn chưa nắm hết, nói gì đến chuyện đời sau. Nhưng chuyện đời sau vẫn là thao thức muôn thuở của con người. Con người muốn biết sau cuộc sống ngắn ngủi này, mình sẽ đi về đâu. Đi mà không rõ đích đến thì sẽ đi lông bông vô định. Tiếc là có người đã tin rằng chẳng có gì sau cái chết!
Thiên Chúa như ông chủ vườn nho đau khổ, có sức chịu đựng vô bờ dù bao lần dân Ítraen quay lưng từ chối. Nhưng cuối cùng ông sẽ tiêu diệt các tá điền và giao vườn nho cho người khác. Như thế dụ ngôn này vẫn mang nét tươi, vì mọi sự không chấm dứt với cái chết của người con. Tảng đá bị thợ xây loại bỏ đã trở nên tảng đá góc (c. 10). Đức Giêsu phục sinh chính là tảng đá góc cho một tòa nhà mới. Đó là cộng đoàn mới gồm những kẻ tin vào Ngài, thuộc cả dân Do thái và dân ngoại.