Đức Giêsu đã không chữa người mù khỏi ngay lập tức. Ngài phải chữa lần thứ hai anh mới thấy rõ hẳn. Đây là chuyện lạ, vì nơi các sách Tin Mừng, chẳng bao giờ có chuyện như thế. Đặc biệt nơi Tin Mừng Máccô, mọi sự đều xảy ra rất nhanh. Trong chương 1, có 8 từ lập tức (euthus) ở các câu 12, 18, 20, 23, 28, 29, 30, 42.
Giúp tránh rơi vào cám dỗ “Hãy luôn cầu nguyện, để anh em không sa vào cám dỗ”. (Lc 22, 40). Được tha tội “nếu dân Ta, dân vốn kêu cầu Danh Ta, mà biết hạ mình xuống khẩn nguyện và tìm kiếm Nhan Ta, từ bỏ những con đường xấu xa mà trở lại, thì Ta, từ trời, Ta sẽ nghe và thứ tha tội lỗi nó và sẽ phục hưng xứ sở của nó) 2 Sb 7, 14)
Vì con yêu mến Cha, vì lòng yêu mến thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha, thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha, không so đo, với một lòng tin cậy vô biên, vì Cha là Cha của con
Ai cũng dễ bị hấp dẫn bởi cái lạ thường, cái khác thường. Còn cái bình thường, như thường, thì ít hấp dẫn, lắm khi tẻ nhạt. Chỉ cần nghe đâu đó có hiện tượng khác thường là người ta đổ xô đến, lắm khi chẳng cần suy nghĩ để biết có thực không, có đáng tin không.
“Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58,10).Căn tính của đời tu là nỗ lực sống tận hiến cho Thiên Chúa. Chính Ngài đã chọn gọi riêng những con người và trao cho một sứ mạng đặc biệt. Người sống đời thánh hiến đáp trả lại tiếng mời gọi của Thiên Chúa cách cụ thể qua ba lời khuyên: khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục. Những lời khuyên ấy là phương cách để người sống đời thánh hiến hiệp thông với Đấng mà mình thuộc về và nên chứng nhân cho tình yêu của Ngài.
Chúa Giê-su kêu mời chúng ta chân thật trong đối thoại, đàm phán. Thật vô ích khi tìm một bảo đảm ngoại diện trong một “lời thề”. Lời nói con người phải có một giá trị tự nội, phải tự nó đã đủ cho nó : có thì nói có, không thì nói không… Chúa Giê-su không tạo nên một “luân lý” mới. Người chẳng loại bỏ gì. Người chỉ hoàn tất cái bên trong (chữ “tâm”) mà thật ra là lý tưởng của mọi nền nhân bản đích thực.
Xin cho tim con chạnh lòng thương như Chúa, dám chấp nhận sống nghèo để giúp nhiều người thoát cảnh nghèo, dám chấp nhận liên đới và chia sẻ để thế giới được công bằng hơn. Ước gì khi thế giới ngưng chiến tranh và các cuộc chạy đua vũ trang, khi nước giàu chia sẻ cho nước nghèo, khi bất công và thù hận không còn thống trị, chúng con được hạnh phúc vì thấy Nước Chúa đã gần bên.
Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại, vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần. Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo, chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận, để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình. Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em, đồng thời giúp người khác ra khỏi sự câm điếc của họ.
Xem ra phương sách cứu độ đó có tác dụng rất hữu hiệu và thực tiễn, nhưng rất tiếc đó không phải là đường lối của Thiên Chúa (x. Mt 16, 21-23). Đừng quên rằng, việc cứu độ không nhằm vào một sự toan tính phương pháp hiệu quả, hiệu năng nhất thời, nhưng nhằm vào việc mạc khải tình yêu sâu thẳm của Thiên Chúa trước tình trạng vong thân cực độ của con người do tội lỗi gây ra.
Phép lạ này rất “lạ” vì Đức Giêsu đã đuổi quỷ từ xa, và Ngài cũng chẳng đưa ra một lời uy quyền nào để đuổi quỷ. Khi người mẹ này về nhà, thì thấy con gái mình đã được bình an. Chúng ta học được gì nơi cách cư xử của người phụ nữ? Chúng ta học được gì nơi thái độ của Đức Giêsu?