Lạy Chúa, xin hãy cho con có kinh nghiệm lên núi với Chúa, yêu thích sự cô tịch và thanh thoát, trầm lặng để lắng nghe. Ước gì khoảng trời bao la trên đỉnh núi nâng con lên khỏi những nhỏ mọn hàng ngày. Và ước gì khi xuống núi, con thấy mình mạnh mẽ hơn để đón lấy những gai góc của đời con.
Thập giá ghi dấu ấn trên bất cứ ai dám sống thật sự ơn gọi Kitô hữu. Nhưng thập giá lại không phải là kết thúc của Kitô giáo. Kitô giáo kết thúc bằng sự sống và sự sống lại của Đức Giêsu. Tất cả nghịch lý nằm ở chỗ ai dám mất thì lại được, còn ai cố giữ cho được thì lại mất. Mà cái được và cái mất không như nhau. Cái mất chỉ là mạng sống tạm bợ ở đời này, còn cái được là sự sống vĩnh hằng ở đời sau (c. 35).
Không rõ tại sao Thầy Giêsu lại chọn lúc đi đường với các môn đệlên vùng cao phía bắc xứ Paléttin, gần chân núi Khécmôn,để thăm dò xem dân chúng nghĩ Thầy là ai.Quan trọng hơn, Thầy muốn biết các môn đệ nghĩ gì về Thầy:“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”
Hôm nay Chúa Giêsu cũng hỏi mỗi người chúng ta: “Còn con, con bảo Thầy là ai?” Mỗi chúng ta sẽ trả lời như thế nào trước câu hỏi mà Ngài hỏi chúng ta trong từng chặng đường cuộc đời ? Dự tu, Thanh Tuyển, Tiền Tập Sinh, Tập Sinh, Khấn Sinh con bảo Thầy là ai?
Đức Giêsu đã không chữa người mù khỏi ngay lập tức. Ngài phải chữa lần thứ hai anh mới thấy rõ hẳn. Đây là chuyện lạ, vì nơi các sách Tin Mừng, chẳng bao giờ có chuyện như thế. Đặc biệt nơi Tin Mừng Máccô, mọi sự đều xảy ra rất nhanh. Trong chương 1, có 8 từ lập tức (euthus) ở các câu 12, 18, 20, 23, 28, 29, 30, 42.
Giúp tránh rơi vào cám dỗ “Hãy luôn cầu nguyện, để anh em không sa vào cám dỗ”. (Lc 22, 40). Được tha tội “nếu dân Ta, dân vốn kêu cầu Danh Ta, mà biết hạ mình xuống khẩn nguyện và tìm kiếm Nhan Ta, từ bỏ những con đường xấu xa mà trở lại, thì Ta, từ trời, Ta sẽ nghe và thứ tha tội lỗi nó và sẽ phục hưng xứ sở của nó) 2 Sb 7, 14)
Vì con yêu mến Cha, vì lòng yêu mến thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha, thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha, không so đo, với một lòng tin cậy vô biên, vì Cha là Cha của con
Ai cũng dễ bị hấp dẫn bởi cái lạ thường, cái khác thường. Còn cái bình thường, như thường, thì ít hấp dẫn, lắm khi tẻ nhạt. Chỉ cần nghe đâu đó có hiện tượng khác thường là người ta đổ xô đến, lắm khi chẳng cần suy nghĩ để biết có thực không, có đáng tin không.
“Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58,10).Căn tính của đời tu là nỗ lực sống tận hiến cho Thiên Chúa. Chính Ngài đã chọn gọi riêng những con người và trao cho một sứ mạng đặc biệt. Người sống đời thánh hiến đáp trả lại tiếng mời gọi của Thiên Chúa cách cụ thể qua ba lời khuyên: khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục. Những lời khuyên ấy là phương cách để người sống đời thánh hiến hiệp thông với Đấng mà mình thuộc về và nên chứng nhân cho tình yêu của Ngài.
Chúa Giê-su kêu mời chúng ta chân thật trong đối thoại, đàm phán. Thật vô ích khi tìm một bảo đảm ngoại diện trong một “lời thề”. Lời nói con người phải có một giá trị tự nội, phải tự nó đã đủ cho nó : có thì nói có, không thì nói không… Chúa Giê-su không tạo nên một “luân lý” mới. Người chẳng loại bỏ gì. Người chỉ hoàn tất cái bên trong (chữ “tâm”) mà thật ra là lý tưởng của mọi nền nhân bản đích thực.