Cuộc sống người Kitô hữu cũng là liên tục dìm mình. Thánh Phaolô nói: khi được dìm vào nước lúc chịu phép thánh tẩy, chúng ta được dìm vào trong cái chết của Đức Giêsu (Rm 6,3). Chỉ ai chấp nhận bị dìm như thế, người ấy mới được sống đời sống mới. Đức Giêsu chịu phép rửa là mầu nhiệm đầu tiên của Năm Sự Sáng. Ánh sáng của Thiên Chúa chỉ bừng tỏa trên con người khiêm nhu.
Mọi sự trong cuộc sống vẫn diễn biến và xảy ra trước mắt ta, nhưng tâm trạng của mỗi người trước một tình huống thì lại khác nhau. Điều đó tùy thuộc cái nhìn và cách nhìn vấn đề của mỗi người trong cuộc sống hằng ngày. Đối với người có đức tin thì luôn có cái nhìn lạc quan và hy vọng, vì biết rằng mọi sự có thể do con người tạo nên nhưng tất cả đều nằm trong chương trình tình yêu và sự quan phòng của Chúa. Đức tin đặt để mọi sự trên nền tảng của quyền năng và lòng thương xót Chúa, cho nên trước những bóng tối người ta vẫn thấy ánh sáng, không thể vì một đám mây đen mà ta có thể quên mất cả bầu trời trong sáng.
Lạy Đấng thường hằng bất biến,mong sao không gì có thể khuấy độngsự bình an của con,hay làm cho con ra khỏi Chúa;nhưng ước chi mỗi phút lại đưa contiến xa hơn vào chiều sâu của mầu nhiệm Chúa !
Lạy Thầy Giêsu, Khoa sư phạm của Thầy là huấn luyện môn đệ bằng tình yêu. Một tình yêu kiên nhẫn khi họ yếu đuối và cứng lòng. Một tình yêu bênh vực và bảo vệ lúc họ bị tấn công. Một tình yêu chia sẻ khi cho họ cộng tác trong sứ vụ. Thầy đã diễn tả tình yêu đến cùng của Thầy khi cúi xuống rửa chân cho họ.
Gioan đã làm chứng cho dân về Ðấng họ đang đợi. Con người hôm nay đang đợi ai? Ðức Giêsu do chúng ta trình bày và sống có đáp ứng những khát vọng sâu thẳm của họ không? Tôi cần thấy và biết Ngài hơn, để làm chứng tốt hơn.
Gioan là người làm chứng tuyệt vời về ánh sáng (Ga 1, 7-8).Ông là “tiếng” làm chứng cho “Lời” là Con Một Thiên Chúa.Cám ơn Gioan vì nhờ ông mà ta gặp được Ánh Sáng thật.Cám ơn Gioan vì tiếng của ông dẫn ta đến với Lời của Thiên Chúa.
Lễ Thánh Gia hôm nay cũng khiến ta nhìn bài Tin Mừng dưới khía cạnh thử thách và tình yêu. Chúng ta thường dễ quên phương diện nhân loại trong cuộc đời Đức Giê-su và vẫn nghĩ: ai sống trọn vẹn cho Chúa thế nào cũng được Chúa “thưởng” cho 1 kiếp sống êm ả và tràn đầy may mắn. Cuộc trốn chạy của Thánh Gia hôm nay buộc ta quay lại với thực tế phũ phàng: khi làm người, Ngôi Lời đã sống trong 1 gia đình gặp nhiều thử thách dẫu tràn trề yêu thương, và Người đã lớn lên nhờ bầu khí ấy.
Xin cho chúng con biết yêu mến quê hương,một quê hương còn nghèo nàn lạc hậusau những năm dài chiến tranh,một quê hương đang mở ra trước thế giớinhưng lại muốn giữ gìn bản sắc dân tộcvà bảo vệ nền đạo lý của cha ông.
Trong đêm Giáng Sinh, Sứ Thần loan báo cho các mục đồng:“Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng sẽ là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, Đấng Cứu Thế đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô, là Đức Chúa“ (Lc 2, 11). Khung cảnh thật đơn sơ, thanh bạch, nghèo hèn: “Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ.” (Lc 2,12).