Dụ ngôn người giàu ngu dại tiếp đó minh họa cho điều nói trên. Là chủ đất, ông ta quyết định tiến hành nhiều cuộc mở rộng kho lẫm vì một vụ mùa bội thu, và như thế dự trữ cho mình cái mà ông sẽ có thể dựa trên đó để nghỉ ngơi nhiều năm thoải mái an toàn. Nhân tiện, ông sẽ phá hủy nhiều vựa thóc coi như quá nhỏ, nhưng còn có thể hữu ích cho những người khác…
Cái chết của Gioan Tẩy Giả là một lời nhắc nhở rằng, sự thật không phải lúc nào cũng được đón nhận, và những người nói lên sự thật không phải lúc nào cũng được an toàn. Nhưng đó cũng là một lời khẳng định rằng, sự thật có sức mạnh vượt qua mọi sự đàn áp, và máu của các vị tử đạo là hạt giống của đức tin. Gioan đã hoàn tất sứ mạng của mình một cách trọn vẹn, và cái chết của ông đã mở đường cho sứ mạng của Chúa Giêsu.
Rút lại một lời hứa có khi còn khó hơn giữ lời hứa ấy. Hêrôđê là người bị nô lệ bởi nỗi sợ, sợ Gioan, sợ dân, sợ quan khách… Đúng hơn là anh sợ mất chính mình, sợ người ta nghĩ xấu về mình. Có những lúc tỉnh ngộ, tôi vẫn sẵn sàng không muốn nhận mình sai. Tôi không nhận lỗi, vì tôi muốn mình vẫn đúng. Xin đưa Chúa tôi ra khỏi cơn mê muội của tôi.
Cuộc đời của Thánh An-phong Ma-ri-a Li-gô-ri là một bài học sâu sắc về việc sống ơn gọi Kitô hữu trong mọi hoàn cảnh. Ngài đã chọn từ bỏ danh vọng thế gian để trở thành muối ướp mặn và ánh sáng chiếu soi cho trần gian. Ngài đã kiện toàn Lề Luật bằng cách đặt tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa làm trung tâm. Ngài đã kiên cường đối mặt với thử thách, và qua đó, chứng tỏ lòng trung thành tuyệt đối với Chúa.
Sống căn tính của người nữ tu Mến Thánh Giá là chấp nhận lội ngược dòng đời, sống điều kì dị mà Đức Giêsu Kitô đã sống để giới thiệu cho con người ở mọi thời về niềm hy vọng được cứu độ nhờ Cái Chết và sự Phục Sinh của con Thiên Chúa.
Chúa Giêsu phán cùng họ rằng: "Không tiên tri nào mà không được vinh dự, trừ nơi quê quán và nhà mình". Người không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin.
Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài.
Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia, và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách.
Thánh Gioakim và Anna là những người công chính, thánh thiện. Nhưng các ngài đã sinh ra một người con “hơn” các ngài rất nhiều, đó là Đức Maria, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội. Và Đức Maria lại cưu mang và sinh ra Đấng “hơn” Mẹ mình vô cùng, đó là Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa. Dòng dõi này là một dòng dõi đi lên, một dòng dõi mà thế hệ sau luôn thánh thiện hơn, gần Chúa hơn thế hệ trước. Đó mới thực sự là “nhà có phúc” theo đúng nghĩa của Tin Mừng.