Chúng ta sắp bước vào tháng 11 là tháng mà toàn thể Giáo hội dùng và nhắc cho chúng ta nhớ cầu nguyện cho Các đẳng Linh hồn. Thành thử thiết tưởng đây là dịp để chúng ta cùng nhau suy niệm về sự chết.
“Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình ngươi”. Ta nhận ra Đức Giê-su qua kiểu nói này! Viên kinh sư chỉ hỏi có một điều, nhưng Người, không đợi kẻ đối thoại yêu cầu, đã theo thói quen đi xa hơn (xin nhớ lại câu chuyện đồng tiền nộp thuế : Mt 22,21).
Theo linh đạo của Hội dòng chúng ta, phong cách nên thánh của người nữ tu Mến Thánh Giá là làm sao cho mỗi người đạt đến sự hiểu biết, yêu mến và dấn thân trọn vẹn cho Đức Kitô để Người mượn thân xác tiếp tục hy sinh cứu độ thế gian, say mến Chúa bằng sự kết hiệp liên lỉ với Người trong lời kinh chuyển cầu nơi nguyện đường và trong cuộc sống.
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,xin cho con dám liều theo Chúamà không tính toán thiệt hơn,anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.
Ngài không những chỉ cho ta con đường nhưng Ngài còn cho chúng ta biết Ngài chính là đường đưa chúng ta đến quê trời hạnh phúc. Ngài không chỉ đưa ra những lời khuyên dạy, không chỉ hướng dẫn bằng lời nói suông nhưng “Người đã nắm lấy tay và dắt chúng ta đi” (w.Mason).
Ước gì Hội Thánh trở nên menđược vùi sâu trong khối bột loài ngườiđể bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợpđể chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.
“Giê-ri-khô” trong tiếng Hip-ri có nghĩa là “thành phố mặt trăng”, chắc hẳn để ghi nhớ một phụng tự cổ dành cho vị thần của đêm tối! Đó là nơi Đức Giê-su sắp thực hiện “dấu chỉ” sau hết của mình: thắng đêm đen giam hãm một người mù nghèo khổ và qua đó, cũng muốn mở mắt cho môn đệ lẫn dân chúng để họ hiểu đúng về Người.