Chúng ta cùng Giáo hội hoàn vũ bước vào Thứ Sáu Tuần Thánh trong Năm Thánh “Những người hành hương của hy vọng”. Là những người lữ hành trong hy vọng. Chúng ta cùng đi lại đường thánh giá, đường Chúa Giêsu đã đi qua. Suy ngắm những chặng đàng Chúa đi mời gọi chúng ta kết hợp đời sống của mình với cuộc tử nạn, cái chết của Người. Và không chỉ để thể hiện lòng trung thành với con đường thánh giá, nhưng một lần nữa xác tín đường thánh giá mở ra đường hy vọng.
Lạy Chúa Giêsu, hôm nay chúng con được nhìn thấy sự tương phản cảm xúc từ sự kiện Chúa vào thành Giê-ru-sa-lem đến đường lên Núi Sọ. Hành trình cuộc sống của Chúa cho đến lúc này, cho con thêm tin vào Chúa. Chúa đã tự hiến mạng sống một cách tự do, can đảm với lòng yêu mến, tuân phục của người con thảo hiếu dành cho Chúa Cha và vì yêu thương loài người.
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng trước những lời mời gọi của Chúa, không bao giờ ngoảnh mặt để tránh cái nhìn yêu thương Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.
Người ngẩng lên và nói: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?” Người đàn bà đáp: “Thưa ông, không có ai cả.” Ðức Giêsu nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”
Trước hết, đó là một sự vi phạm… Xã hội của loài người nam nữ, của các gia đình và của các thành thị đúng nghĩa chỉ có thể hoạt động theo một số điều kiện với một số luật lệ, một số lệnh cấm. Chớ trộm cắp. Chớ nói dối. Chớ ngoại tình. Tôn trọng vợ chồng người ta ! Đừng có hiểu trang Tin Mừng này theo nghĩa ngược lại. Rõ ràng Đức Giê-su kết án tội ngoại tình : “Từ nay chị đừng phạm tội nữa.”
Thái độ của những thượng tế và người Pharisêu thật đáng ta suy nghĩ. Họ khép lại trong thành kiến với Đức Giêsu. Họ vùi dập bất cứ ai có cái nhìn ngược với họ, dù là vệ binh hay Nicôđêmô. Họ không ngại châm biếm hay khinh miệt những người khác quan điểm. Xin Chúa cho ta hồn nhiên như các vệ binh, và can đảm nói sự thật như ông Nicôđêmô.