Giã biệt Antonino Zichichi, nhà khoa học của trật tự vũ trụ và chứng nhân cho cuộc gặp gỡ giữa lý trí và đức tin
Hôm nay, khoa học gia Antonino Zichichi, nhà vật lý tầm cỡ thế giới và là một trong những gương mặt nổi bật của văn hóa khoa học châu Âu đã qua đời ở tuổi 96. Sự ra đi của Antonino Zichichi khép lại hành trình của một trong những gương mặt độc đáo nhất của đời sống trí thức châu Âu hiện đại: một nhà vật lý đạt tới đỉnh cao nghiên cứu quốc tế, đồng thời là người kiên trì khẳng định rằng khoa học và đức tin không đối nghịch nhưng có thể soi sáng lẫn nhau. Cuộc đời và tư tưởng của ông cho thấy một hướng đi khác trong bối cảnh văn hóa thường đặt hai thực tại ấy vào thế xung đột.
1. Một nhà khoa học ở tầm vóc quốc tế
Antonino Zichichi là chuyên gia hàng đầu về vật lý hạ hạt nhân và vật lý năng lượng cao, giáo sư danh dự Vật lý cao cấp tại Đại học Bologna-Italy. Từ rất sớm, ông đã trở thành một trong những nhân vật chủ chốt trong nghiên cứu các cấu trúc nền tảng của vật chất.
Ông làm việc tại những trung tâm khoa học quan trọng nhất thế giới, đặc biệt là CERN ở Genève. Tại đây, ông lãnh đạo các nhóm thực nghiệm có uy tín quốc tế, tham gia vào những nghiên cứu nhằm tái tạo các điều kiện vật lý của vũ trụ trong những khoảnh khắc cực kỳ sớm sau biến cố Big Bang.
Một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của ông là năm 1965, khi nhóm nghiên cứu của ông lần đầu tiên quan sát được phản đơteri (antideuteron) – một thành tựu có ý nghĩa trong việc hiểu về phản vật chất. Thành công này góp phần mở rộng nhận thức của khoa học về cấu trúc sâu xa của thực tại.
Không chỉ là nhà nghiên cứu, Zichichi còn đảm nhận nhiều vai trò lãnh đạo học thuật: ông từng là Chủ tịch Viện Vật lý Hạt nhân Quốc gia Ý (INFN) và Chủ tịch Hội Vật lý châu Âu. Những đóng góp ấy giúp củng cố vị thế của khoa học châu Âu trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu.
2. Người kiến tạo không gian đối thoại tri thức
Năm 1963, Zichichi sáng lập Trung tâm Văn hóa Khoa học “Ettore Majorana” tại Erice (Sicilia). Dưới sự điều hành của ông, trung tâm trở thành điểm gặp gỡ của các nhà khoa học, các chủ nhân giải Nobel, các nhà nghiên cứu trẻ và học giả từ nhiều nền văn hóa.
Đây không chỉ là nơi trao đổi chuyên môn, mà còn là diễn đàn cho cuộc gặp gỡ giữa các ngành tri thức, giữa khoa học, triết học, đạo đức và những vấn đề toàn cầu. Sáng kiến này phản ánh niềm xác tín của ông: khoa học chân chính không thể khép kín trong chuyên môn, nhưng phải mở ra đối thoại liên ngành và trách nhiệm xã hội.
Trong nhiều cuộc thảo luận tại Erice, các nhà khoa học đã nhận diện hàng chục “tình trạng khẩn cấp toàn cầu”, từ môi trường, năng lượng, y tế đến khủng hoảng văn hóa. Zichichi nhìn nhận các thách đố ấy với sự nghiêm túc nhưng không bi quan, bởi ông tin rằng trí tuệ con người, khi đi kèm trách nhiệm đạo đức, có khả năng tìm ra giải pháp.
3. Khám phá thế giới hạ hạt nhân và câu hỏi về nguồn gốc
Là nhà vật lý nghiên cứu những phần nhỏ nhất của vật chất, Zichichi thường mô tả vũ trụ bằng những hình ảnh giàu tính biểu tượng. Ông xem Trái Đất như một “con tàu” vận hành trong không gian và thời gian với độ chính xác đáng kinh ngạc – một hệ thống cho phép con người quan sát bình minh, hoàng hôn, núi non và đại dương.
Khi nghiên cứu giai đoạn cực sớm sau Big Bang, ông nhấn mạnh rằng lúc ấy chưa tồn tại các cấu trúc quen thuộc như proton, neutron hay các thiên hà; vũ trụ tràn đầy những hạt cơ bản mà khoa học vẫn tiếp tục tìm kiếm. Chính khả năng tái tạo các điều kiện vật lý của thời điểm này trong phòng thí nghiệm cho thấy vũ trụ vận hành theo những định luật nhất quán.
Từ kinh nghiệm ấy, ông đi đến một trực giác quan trọng: thực tại không phải là hỗn loạn tuyệt đối, nhưng là một cấu trúc có thể hiểu. Sự tồn tại của các định luật phổ quát, có thể diễn tả bằng ngôn ngữ toán học, đặt ra câu hỏi về nền tảng sâu xa của trật tự.
4. Trật tự của vũ trụ và xác tín về Đấng Tạo Hóa
Antonino Zichichi công khai tuyên xưng niềm tin rằng thế giới được tạo dựng bởi Thiên Chúa. Đối với ông, đây không phải là lập trường chống lại khoa học, nhưng là hệ quả của việc suy tư về tính hợp lý của vũ trụ.
Ông lập luận rằng nếu có một “logic” điều hành cấu trúc của thực tại, thì cần có nguồn mạch của logic ấy. Ngược lại, quan niệm cho rằng mọi sự phát sinh từ hỗn loạn tuyệt đối cũng là một lựa chọn niềm tin, một “đức tin vào hư vô”. Từ đó, ông đề nghị nhìn nhận rằng khoa học không loại trừ Thiên Chúa, nhưng có thể giúp con người nhận ra chiều sâu hợp lý của tạo thành.
Cách tiếp cận này đặt ông vào truyền thống tư tưởng xem vũ trụ như một thực tại mang dấu ấn của Logos – Lý Trí nền tảng. Theo hướng nhìn ấy, việc con người có thể hiểu thế giới không phải là ngẫu nhiên, nhưng là dấu chỉ của một trật tự có nguồn gốc.
5. Không có xung đột tất yếu giữa khoa học và đức tin
Một trong những điểm then chốt trong tư tưởng của Zichichi là khẳng định rằng khoa học và đức tin trả lời những cấp độ câu hỏi khác nhau. Khoa học tìm hiểu cách thế vũ trụ vận hành; đức tin đặt câu hỏi về ý nghĩa và mục đích tối hậu.
Kinh nghiệm nghiên cứu cho ông thấy rằng càng đi sâu vào cấu trúc vật chất, các định luật càng tinh tế và chặt chẽ. Điều này không làm suy yếu niềm tin, nhưng khơi dậy sự kinh ngạc trước vẻ hài hòa của thực tại.
Cách nhìn ấy góp phần tháo gỡ một định kiến văn hóa kéo dài từ thời cận đại: cho rằng tiến bộ khoa học tất yếu dẫn đến thế tục hóa. Trái lại, Zichichi xem khoa học như con đường giúp con người ý thức sâu hơn về phẩm giá trí tuệ của mình.
6. Khoa học phải đi đôi với trách nhiệm đạo đức
Zichichi nhiều lần nhấn mạnh rằng tri thức khoa học luôn mang hệ quả luân lý. Cùng một khám phá có thể trở thành công cụ chữa lành hoặc hủy diệt, tùy vào cách con người sử dụng.
Khi bàn về năng lượng hạt nhân, ông cho rằng vấn đề không nằm ở bản thân công nghệ, nhưng ở năng lực và sự trung thực của những người vận hành. Tai họa không chỉ đến từ thiếu hiểu biết kỹ thuật, mà còn từ các quyết định bị chi phối bởi lợi ích chính trị hoặc cá nhân.
Quan điểm này cho thấy ông hiểu khoa học như một ơn gọi phục vụ con người. Tri thức phải gắn liền với lương tâm; nếu tách rời, tiến bộ kỹ thuật có thể trở thành nguồn nguy hiểm cho chính nhân loại.
7. Trái đất, ngôi nhà chung của nhân loại
Trong các vấn đề môi trường và tài nguyên, Zichichi nhấn mạnh nguyên tắc trách nhiệm chung: Trái Đất không thuộc về một nhóm lợi ích, nhưng là ngôi nhà của toàn thể nhân loại. Việc khai thác tài nguyên cần được đặt trong viễn tượng dài hạn và công bằng liên thế hệ.
Cách nhìn này cho thấy sự gặp gỡ giữa suy tư khoa học của ông với nền đạo đức nhân bản rộng lớn hơn: hiểu biết thế giới không phải để khai thác vô hạn, nhưng để gìn giữ và phục vụ sự sống.
8. Nhà truyền thông khoa học của công chúng
Bên cạnh nghiên cứu chuyên sâu, Zichichi còn là một nhà phổ biến khoa học xuất sắc. Ông xuất hiện nhiều trên truyền hình, giảng giải các khái niệm phức tạp bằng hình ảnh đơn giản và những so sánh dễ hiểu. Trong những năm gần đây, ông tiếp tục sứ mạng này qua các nền tảng truyền thông mới, chia sẻ suy tư về khoa học và đời sống thiêng liêng bằng giọng điệu điềm tĩnh. Đối với ông, phổ biến khoa học không chỉ là truyền đạt kiến thức, nhưng là khơi dậy nơi con người lòng kinh ngạc và trách nhiệm.
9. Giáo dục, chìa khóa cho tương lai
Zichichi tin rằng những bước tiến trí tuệ lớn của nhân loại phải bắt đầu từ giáo dục cơ bản. Ông đề nghị đưa khoa học vào đời sống thường ngày với quy mô rộng hơn, giúp người trẻ phát triển tư duy phản biện và khả năng đặt câu hỏi.
Theo ông, một xã hội hiểu biết khoa học sẽ ít bị thao túng bởi thông tin sai lệch và có khả năng đối diện các khủng hoảng toàn cầu một cách trưởng thành. Từ góc nhìn nhân bản, việc phát triển trí tuệ là cách tôn trọng phẩm giá con người.
10. Một chứng nhân cho thời đại phân cực
Trong bối cảnh thế giới dễ rơi vào những đối cực, giữa kỹ thuật và ý nghĩa, giữa tiến bộ và lương tâm, giữa khoa học và tôn giáo, cuộc đời Antonino Zichichi mang giá trị biểu tượng. Ông không biến đức tin thành câu trả lời cho mọi vấn đề khoa học, cũng không tuyệt đối hóa phương pháp thực nghiệm như chân lý duy nhất.
Thay vào đó, ông đề nghị một con đường đối thoại: chân lý không tự mâu thuẫn. Nếu vũ trụ có trật tự, thì việc nghiên cứu các định luật tự nhiên và việc suy tư về nguồn gốc tối hậu của trật tự ấy có thể bổ túc cho nhau.
11. Di sản trí tuệ và tinh thần
Sự ra đi của Antonino Zichichi không chỉ là mất mát của giới vật lý, nhưng còn của đời sống văn hóa châu Âu. Di sản của ông hiện diện trong các công trình nghiên cứu, các trung tâm khoa học, các thế hệ sinh viên và nhà khoa học trẻ.
Nhưng sâu xa hơn, di sản ấy nằm ở một trực giác nhân bản: hiểu biết thế giới không chỉ để chinh phục, mà để chăm sóc. Khoa học, khi được đặt trong viễn tượng đạo đức và ý nghĩa, trở thành con đường phục vụ con người.
Kết luận
Antonino Zichichi là minh chứng rằng niềm tin tôn giáo và lý trí khoa học không nhất thiết loại trừ nhau. Trái lại, trong hành trình của ông, hai chiều kích ấy gặp nhau trong cùng một khát vọng tìm kiếm chân lý.
Từ việc nghiên cứu thế giới hạ hạt nhân đến suy tư về nguồn gốc vũ trụ, từ lãnh đạo các tổ chức khoa học quốc tế đến phổ biến tri thức cho công chúng, ông luôn nhấn mạnh rằng trật tự của thực tại hàm chứa ý nghĩa. Nếu khoa học giúp con người hiểu “cách” vũ trụ vận hành, thì câu hỏi về “tại sao” vẫn mở ra chiều sâu triết học và thần học.
Trong một thời đại dễ đồng nhất tiến bộ kỹ thuật với chân lý tối hậu, chứng từ của Zichichi nhắc rằng tri thức cần đi đôi với khôn ngoan, và tiến bộ phải gắn với trách nhiệm. Chính tại điểm gặp gỡ giữa lý trí và đức tin, giữa hiểu biết và lương tâm, khoa học có thể trở thành con đường phục vụ con người và nuôi dưỡng hy vọng cho tương lai.
G. Võ Tá Hoàng (tổng hợp)