Đức Giêsu dạy chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha, Abba, như Ngài đã gọi. Abba là tiếng gọi âu yếm thân thương của đứa con đối với người cha. Khi gọi Thiên Chúa là Cha, chúng ta thấy mình hết sợ hãi và xa cách. Cha siêu việt và quyền uy, nhưng Cha không áp bức và bắt con làm nô lệ, Cha cao sang ở trên trời nhưng Cha lại gần gũi với nhu cầu của con cái.
“Hữu xạ tự nhiên hương” có thể là một hình ảnh đẹp về người Kitô hữu.Đời Kitô hữu là cuộc đời kín đáo thầm lặng, như bị che khuất.Nhưng cũng là cuộc đời không che giấu được trước mắt mọi người.Chính khi cái tốt được làm một cách vô cầu, thì nó lại tỏa ngát hương.Không hẳn là chúng ta luôn luôn phải cầu nguyện trong phòng đóng cửa.Cũng như không hẳn chúng ta phải tô son đánh phấn khi ăn chay.Nhưng điều quan trọng là chúng ta làm mọi sự cho vinh danh Chúa.
“Xin hãy hoàn thiện như Cha trên trời” (c. 48). Lý tưởng này thực sự là cao xa, sức người không vươn tới được. Nhưng nếu ta tập quen kẻ thù chung quanh ta, - mà ai trong chúng ta lại không có kẻ thù - thì chúng ta dần dần sẽ trở nên hoàn thiện.
Lời của Đức Chúa Giêsu hôm nay làm cho chúng ta sung sướng. Lời hứa này không yêu cầu bãi bỏ luật pháp, cảnh báo hay nhà tù. Nhưng nếu các điêu hữu để cho lời hứa này trở thành lòng từ, thì cuộc sống của họ sẽ được thay đổi theo một cách kỳ diệu, và bộ trang bị thế giới sẽ đổi khác.
Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi không phải là một khái niệm siêu hình xa xôi, nhưng là trái tim của đức tin Kitô giáo. Chúng ta không được mời gọi để hiểu trọn mầu nhiệm ấy, mà để bước vào, sống với và phản ánh mầu nhiệm đó trong đời sống hằng ngày.
Mầu nhiệm Ba Ngôi, như mọi mầu nhiệm đặc trưng của Ki-tô giáo, không tự động dễ hiểu đối với đầu óc duy lý của con người. Một sinh viên đại học nói với ông bố nhà quê nhưng sùng đạo của mình : “Bố còn tin mấy chuyện ba mà một, một mà ba vớ vẩn và phi lý đó sao ?” Phản ứng này cho thấy rõ não trạng khoa học trong đó chúng ta đang đắm mình, một não trạng có khuynh hướng chỉ xem là thực những gì có thể kiểm chứng, lý luận và xác nhận.
Khi kêu gọi chúng ta đừng thề chi cả, Đức Giêsu muốn lời nói của ta tự nó phải mang sức mạnh của sự thật, tự nó chắc chắn, đáng được mọi người tin cậy. Thánh Giacôbê đã nhắc lại giáo huấn của Đức Giêsu khi viết: “Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không, như thế anh em sẽ không bị xét xử” (Gc 5, 12). Mọi thêm thắt đều do ác thần (c. 37).
Làm sao để cái nhìn của tôi được trong sáng ngay giữa một thế giới ô uế? Làm sao để tôi không coi người khác phái chỉ là đối tượng của dục vọng xác thịt? Làm sao tôi có thể quay đi và nhắm mắt để được tự do?
Là nữ tu Mến Thánh Giá, chúng ta không chỉ chiêm ngắm Thập Giá là đối tượng duy nhất của lòng trí mình hoặc chỉ là khẩu hiệu, là lời tâm niệm trên môi miệng hay trong trí nhớ nhưng là sống nó mỗi ngày trong từng việc bổn phận, trong những hy sinh thầm lặng, trong sự chịu đựng hiểu lầm, bệnh tật, khô khan, và cả trong những gánh nặng sứ vụ.
Cain đã giết em là Abel vì ghen tương và giận dữ. Tội ác đó vẫn xuất hiện mãi trên mặt đất cho đến nay. Làm thế nào để ta biết trân trọng sự sống của người khác và của mình? Làm thế nào để Thiên Chúa được nhìn nhận như Chủ Tể của sự sống? Kitô hữu được mời gọi tôn trọng nhân vị của từng người, trong trái tim, trong lời nói cũng như hành động, vì mỗi người mang hình ảnh của chính Thiên Chúa.