Đức Thánh Cha Pi-ô XII cũng qui định tín điều thành lễ trọng đặc biệt trong khắp Giáo hội với luật buộc tham dự Thánh lễ. Thời điểm ngày 15 tháng 8 thì theo một truyền thống cổ bắt nguồn từ Giêrusalem trước thời hoàng đế Cons-tan-ti-nô I (tk thứ 4).
Thánh Laurensô đã bị thiêu sống ở Rôma trên một chiếc giường sắt, sau khi ngài đã phân phát tài sản của cộng đoàn cho người nghèo. Thầy phó tế Laurensô đã sống như người phục vụ cho Đức Kitô (c. 26) bằng cuộc sống và cái chết tử đạo năm 258. Được ở bên Thầy Giêsu mãi mãi và được Cha Thầy quý trọng, đó là điều Laurensô được hưởng và cũng là hy vọng của chúng ta.
Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, xin cho con có lúc thì thầm với Chúa một lời yêu thương. Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen.
“Chẳng ai đã thấy Thiên Chúa bao giờ!” Đức Giê-su không nói dè dặt thận trọng. Người đặt xà ngang rất cao… Vượt chướng ngại vật này chẳng phải dễ. Thánh Thể, Bánh Trường sinh đâu phải là những chuyện nhảm nhí, thi sĩ Péguy từng nói, hay một trong những gì tầm thường vừa tầm tay chúng ta. Phải tìm kiếm bên kia cái “hữu hình”, chẳng ai từng thấy được! Phải đóng chặt đôi mắt để tránh mọi lo ra mà chú tâm vào cái “vô hình”, có lẽ lúc đó mới thấy rõ.
Xin cho con đức tin liều lĩnh,dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,dám tiến bước trong bóng đêmchỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,dám lội ngược dòng với thế gianvà khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.
Với đức tin, ta có thể nói, cơn đại dịch là dấu chỉ của lòng thương xót mà Thiên Chúa biểu lộ cho nhân loại. Hãy đọc ra dấu chỉ của lời cảnh tỉnh từ nơi Thiên Chúa mà sám hối canh tân. Đừng níu kéo sự dữ, đừng tìm cách che giấu tội lỗi nhưng hãy bày tỏ tâm tình của thống hối và tín thác nơi lòng thương xót của Chúa.