Quả thật không phụ lòng tin tưởng hy vọng của anh, cha già đã cho anh nhiều hơn điều mà anh dám tưởng tượng và nghĩ tới. Khi thấy anh trở về và cầu xin tha thứ, cha già vui mừng, hoan hỉ: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.” (Lc 15, 22-24)
Trong giờ chầu này, lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Ngài lòng khát khao được thuộc về Ngài trọn vẹn. Chúng con xin từ bỏ những gì khiến chúng con chia rẽ với Ngài, với anh chị em mình, và với chính tâm hồn chúng con. Xin ban cho chúng con một trái tim không phân tán, không lưỡng lự, nhưng luôn kiên định trong đức tin và tình yêu.
Đức Giê-su thường theo dõi thời sự. Vừa nghe những kẻ đến nói với mình cái tin nhiều cư dân Ga-li-lê bị Phi-la-tô tàn sát, Người liền tung ta một sự kiện khác nữa : tháp Si-lô-ác đổ sập gây nên 18 nạn nhân. Và như đoán được suy nghĩ của những kẻ đưa tin lẫn kẻ nghe tin, Đức Giê-su đã chặn lại tức thì : “Các ông tưởng mấy kẻ phải chịu số phận thê thảm đó vì họ tội lỗi hơn những người khác sao ?”
Người cha bảo các đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu; hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giày vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
Khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào? Các ông trả lời: “Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp phần hoa lợi”.
Khi nhìn lên Thập Giá, chúng ta thường bị cuốn hút vào Chúa Giêsu với sự đau đớn thể xác. Nhưng thánh Gioan muốn chúng ta nhìn sâu hơn nữa hình ảnh của “Đấng, họ đã đâm thâu”, muốn chúng ta nhìn thân thể tím bầm, và trái tim bị đâm thủng của Đức Giêsu do hành động của “ loài người”, nhìn ra hình dạng thật sự của Tội và Sự Dữ hiện trên thân xác Đức Ki-tô chịu đóng đinh.
Abraham nói lại: "Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được".
Nếu đức tin là một sự lên đường liên tục, thì thông qua những đáp ứng lên đường mau mắn của Giuse trong những lần được mộng báo, ta có thể gọi ngài là ‘con người của niềm tin. Quả thực, trong thinh lặng, Thánh Giu-se đã minh chứng một đức tin mãnh liệt. Ngài đã lên đường ra khỏi ý riêng, sống chan hòa với kế hoạch của Chúa; lên đường ra khỏi an nhàn, dấn thân đương đầu sóng gió; lên đường ra khỏi ranh giới hạn hẹp, mở lối cho Con Thiên Chúa bước vào thế giới.