Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúng con đến trước Ngài với lòng khao khát và khiêm nhường, như người phụ nữ xứ Phê-ni-xi đã tìm đến Ngài trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Chúng con biết rằng chỉ nơi Ngài, lòng thương xót và sự chữa lành thật sự mới được ban tặng.
Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.
Nhờ “vâng lời” Đức Giê-su đến độ liều lĩnh như thế, Phê-rô đã thu được một bất ngờ và kỳ diệu. Bấy giờ câu chuyện chuyển sang ý nghĩa thứ hai : trình bày một ơn gọi điển hình, vì tập chú vào những lời tiêu biểu của mọi ơn gọi : “từ bỏ và bước theo.”
Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa.
“Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?”
Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”. Và Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là cơ binh, vì chúng tôi đông lắm”.