Ngài không thật sự là chồng của Maria, cũng không thật sự là cha của Giêsu. Maria không còn là đối tượng để Giuse mê đắm và chiếm hữu, vì Maria đã thuộc trọn về Thiên Chúa, cả xác lẫn hồn. Maria là một mầu nhiệm, Giêsu cũng là một mầu nhiệm. Giuse sống bên những mầu nhiệm, nên chính đời ngài cũng trở thành mầu nhiệm. Phải đến với mái ấm ở Nadarét ta mới thấy mầu nhiệm ẩn trong cái bình thường. Chỉ ai biết nhìn thì mới thấy sự thánh thiện phi thường ở đó.
Xin dạy con sự hiền hậuđể con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.Xin dạy con sự khiêm nhuđể con dám buông đời con cho Chúa.Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. Xin cho quả tim con đủ lớn để yêu người con không ưa. Xin cho vòng tay con luôn rộng mở để có thể ôm cả những người thù ghét con.
Đức Giêsu cho thấy sự sai lầm của lập luận này. Ngài nhắc đến nước của Xatan, một nước hiện vẫn còn đứng vững (c. 18). Nước ấy chưa sụp đổ vì không có sự chia rẽ giữa các quỷ với nhau, nên không thể bảo là Ngài dùng quỷ vương để trừ quỷ nhỏ. Vả lại, có những người Do thái khác cũng trừ quỷ như Ngài. Có ai dám bảo là họ thông đồng với quỷ vương không ? (c. 19).
Chiêm ngắm Đức Kitô trên Thập Giá để ta hiểu được Thập Giá trong cuộc đời mình. “...trong các ngày Mùa Chay, mùa yêu thương này, chúng ta hãy để cho mình được cuốn hút bởi mầu nhiệm Tử Nạn của Chúa Giêsu, Đấng như hạt lúa, chết đi để ban cho chúng ta sự sống. Chính Ngài là hạt giống niềm hy vọng của chúng ta. “Chúng ta hãy chiêm ngưỡng Đấng Chịu Đóng Đanh, là suối nguồn của niềm hy vọng. Từ từ chúng ta hiểu rằng hy vọng với Chúa Giêsu là học đã trông thấy ngay từ bây giờ cái cây nơi hạt giống, Phục Sinh trong thập giá, sự sống trong cái chết. Thật là hữu ích cho chúng ta khi dừng lại trước Chúa chịu đóng đanh” (x. Bài huấn dụ của ĐGH Phanxicô ngày 13.04.2017)
Chúng ta cám ơn Chúa về ân huệ lớn lao là đôi mắt của mình được sáng. Tuy nhiên, đôi mắt tinh thần, đôi mắt tâm hồn, đôi mắt đức tin của mình đang bị mù loà; như Chúa Giêsu nói với những người Pharisêu: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy trở nên đui mù” (Ga 9,39). Đúng là có những người nhìn thấy, có những người sáng mắt nhưng tâm hồn của họ lại mù loà.
Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa. Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội. Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm. Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu. Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát.
Đức Giêsu cũng chẳng bị giới hạn bởi bất cứ biên cương nào.Ngài chẳng dành cho quê nhà Nazareth một ưu tiên nào.Phải chăng vì thế mà Ngài làm họ phẫn nộ đến độ muốn xô Ngài xuống vực?Nỗi đe dọa lại đến từ chính những người đồng hương.Làm sao chúng ta nhận ra và chấp nhận những ngôn sứ bề ngoài rất bình thườngđang sống trong cộng đoàn chúng ta hôm nay?
Lạy Cha đầy lòng bao dung, xin kéo chúng con trở về với Cha mỗi ngày, giúp chúng con điều chỉnh những đam mê lệch lạc. Xin nâng chúng con đứng lên trong niềm vui vì tin rằng tình Cha lớn hơn tội chúng con vạn bội.
Xin cho con biết quý trọng từng giây phút đang trôi qua mà con không sao giữ lại được. Chúa đã trao cho con nén bạc thời gian, để con sinh lợi tối đa theo ý Chúa. Xin cho con luôn làm việc như Chúa : hăng say, tận tụy và vui tươi, vâng phục, có phương pháp và đầy sáng tạo.