Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, Xin cho con có lúc thì thầm với Chúa một lời yêu thương. Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, Tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, Và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen
Bí tích Thánh Thể không phải là một thứ bùa chú hay đũa thần. Ai càng mở lòng mình ra để trao đi, càng thoát ra khỏi thái độ chiếm đoạt, thì càng thấy mình được biến đổi và được giàu có muôn ơn. Trong mỗi thánh lễ, chúng ta được mời gọi đón lấy Bánh hằng sống, Tấm Bánh Lời Chúa và Tấm Bánh Mình Chúa.
Cuộc sống người Kitô hữu là cuộc sống giữa những lôi kéo, giằng co,giữa chính và tà, giữa thiện và ác, giữa Thiên Chúa và Xatan.Tâm hồn con người là hiện trường của những cuộc giao đấu không ngơi nghỉ.Hãy để cho Cha lôi kéo bằng cách nghe và đón nhận giáo huấn của Cha.Lời dạy dỗ của Cha có khi chỉ nghe được trong thầm lặng.Lời ấy đưa ta đến với Giêsu, Đấng duy nhất thấy Cha, biết Cha (c. 46).Hãy tin vào Giêsu để được Sự Sống vĩnh cửu (cc. 44. 47).Hãy ăn Tấm Bánh Giêsu để được Sự Sống ngay từ đời này (c. 51).
Tình yêu của Thánh Gioan Tông đồ dành cho Chúa Giêsu đang thôi thúc chị em chúng ta hãy buông bỏ tất cả để yêu Chúa thật nhiều, yêu Chúa bằng tình yêu tự hiến và thanh thoát theo gương sống và lời dạy của Đức cha Lambert de la Motte - đấng sáng lập dòng của chúng ta “Khi dấn thân vào những chức vụ tông đồ, người ta phải từ bỏ mình hoàn toàn. Cũng như khi Giáo hội trao cho ai một sứ mạng thì ắt hẳn chính Thiên Chúa bảo đảm cho người đó đứng vững trước những sự chống đối đe dọa.”
Lạy Chúa,xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,để con làm bật rễ khỏi lòng connhững ích kỷ và khép kín.Xin cho con đức tin can đảmđể con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.
Xin đừng để điều gì quyến rũ con, ngoài Chúa. Xin Chúa hãy nhìn con, để con yêu mến Chúa. Xin Chúa hãy gọi con, để con được thấy Chúa. Và để con hưởng nhan Chúa đời đời. Amen.
Lạy Chúa Giêsu,có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm,ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân,và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.Con mong sự hiện diện ấy lan tỏa khắp nơi, để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ. Nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp, nơi lớp học tình thương lúc chiều tà, nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm, nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ,
Quả thế, mầu nhiệm Phục sinh phải được sống giữa lòng đời bình thường, như ta thấy ngay trong phần mở đầu bài Tin Mừng đang suy niệm. Các chứng nhân đầu tiên chẳng phải là những siêu nhân. Họ tiếp tục hoạt động nghề nghiệp của họ. Họ ra đi đánh cá trên hồ. Họ là 7 người đã biết Đức Giê-su. Nhưng Đức Giê-su chẳng còn “ở với” họ nữa.
Giáo Hội hôm nay cũng có kinh nghiệm như nhóm môn đệ ngày xưa,vất vả một mình chống chọi với sóng gió, khi không có Thầy ở bên.Nhưng khi Chúa đến, chúng ta lại hoảng sợ, không nhận ra Ngài.Thật ra Chúa chẳng bỏ chúng ta, dù có lúc Ngài để chúng ta một mình.Phải tập quen dần với những cách xuất hiện mới mẻ của Chúađể nhận ra Ngài vẫn có mặt trong thế giới hôm nay.
Lạy Chúa của con, con ước mơ một thế giới đầy màu xanh, xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển, và xanh của bao niềm hy vọng nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây.