Sống tinh thần của Chúa Giêsu là sống tinh thần yêu thương trong an bình, phục vụ trong vui tươi và vô vị lợi. Nhân danh Chúa Giêsu Kitô, chúng ta phải sống xứng đáng với Danh ấy và trở nên sứ giả của hòa bình, là nhân chứng của tình yêu và là môn đệ của Đức Giêsu Kitô nơi tinh thần khiêm nhường phục vụ.
“Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người”.
Trong không khí tĩnh lặng và thiêng liêng của giờ chầu Thánh Thể, chúng ta cùng suy ngẫm về đoạn Tin Mừng kể lại biến cố các mục đồng đến thờ lạy Hài Nhi Giêsu. Câu chuyện này, dù đơn sơ và ngắn gọn, lại chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc về đức tin, lòng khiêm nhường, và sự đáp trả trước lời mời gọi của Thiên Chúa.
Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người.
Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng. Còn Đức Giê-su ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa trước mặt Thiên Chúa và người ta.
Tại Rama, người ta nghe tiếng khóc than nức nở, đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình, bà không chịu cho người ta an ủi bà, vì các con bà không còn nữa.
Công trình của Đức Giê-su là sự sống duy nhất đích thực cho nhân loại nằm ở nơi Người, trong cuộc khổ nạn phục sinh của Người. Gioan đã phác họa cho chúng ta bức tranh vĩ đại và toàn diện về dự tính của Thiên Chúa: Ba Ngôi, Sáng tạo, Cứu chuộc. Từ muôn thuở, từ trong mầu nhiệm Tình yêu của Người, Thiên Chúa đã mơ ước chia sẻ sự sống của Người cho chúng ta (x. Ga 1,1-5)