“Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay. Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn”.
Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: “Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi”.
Thập giá mà người Kitô hữu, người tu sĩ mang vác là gì, nếu không phải là từ bỏ con người ích kỷ của mình để sống cho Thiên Chúa và tha nhân trong sự khiêm tốn phục vụ lẫn nhau. Điều kiện tiên quyết trong hành trình theo Chúa là phải hy sinh, sự hy sinh từ bỏ thường xuyên trong đời dù ở bậc sống nào. Chúa Giêsu quả quyết, người môn đệ Chúa thiếu vắng Thập giá trong đời sống mình thì không phải là môn đệ đích thực của Ngài: “Ai không vác Thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng làm môn đệ Thầy” (Mt 10,38).
Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: “Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!”
Chúng ta không có câu trả lời cho các câu hỏi đó.Chúng ta chỉ nghe câu trả lời của Đức Giêsu cho vị kinh sư.“Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ tựa đầu.”Ngài nhắc cho ông biết cái giá phải trảđể đi theo Ngài làm môn đệ.
Kinh hãi, người phụ nữ phủ phục, nói hết sự thực và chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng Đấng Thánh của Thiên Chúa lại thốt lên một câu bất ngờ và vô cùng khiêm tốn : “Lòng tin con đã cứu chữa con. Con hãy về bằng an và khỏi hẳn bệnh”. “Khỏi bệnh” ! “Cứu chữa” ! Trong cái nhìn của Ki-tô hữu sau Phục sinh, các phép lạ của ĐGS đều là lời loan báo “ơn cứu rỗi nhờ đức tin” mà chúng ta sẽ hưởng được nếu thừa nhận Người. Vâng, đối với ĐGS, điều chủ yếu không phải là “chuyện lạ lùng”, song là ơn cứu rỗi.
"Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Ðá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy”.
Dù không là người phong, nhưng ai trong chúng ta tránh được ô nhơ? Ai trong chúng ta lại không có lần xin Chúa tẩy mình cho sạch? Thân xác người phong bị tàn phá và làm cho dị dạng, đáng sợ. Chỉ mong tâm hồn chúng ta tránh được bệnh phong.