Đức Giê-su ở trong hoang địa 40 ngày chịu Xa-tan cám dỗ. Thế rồi, báo trước buổi bình minh Vượt qua, Người sống an hòa với mãnh thú, và các thiên sứ từ trời xuống hầu hạ Người. Hoang địa, một vùng đất mênh mông đầy thế lực thù nghịch, cuộc sống luôn bị thần chết đe dọa. Tuy nhiên tình thế ấy đã bị Đức Giê-su là Thiên Chúa làm người đến lật ngược. Người đã trả lại cho vũ trụ ra méo mó dung mạo của Thiên Chúa, và cho Thiên Chúa một vũ trụ có dung mạo xinh đẹp.
Lạy Chúa, xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng trước mọi biến cố của cuộc sống, khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm, hay gặp sự bất trung, bất tín nơi những người con tin tưởng cậy dựa.
Hôm nay, phụng vụ Mùa Chay lại về, chẳng lẽ thời gian xoay vần cứ đến rồi đi không để lại gì nơi đời sống tâm linh của con! Xin Chúa cho con biết sống những ngày mùa chay này với thái độ tích cực hơn, quyết tâm bỏ đi những ngăn trở, những ràng buộc là những đam mê lệch lạc, lòng ích kỷ, ý riêng xấu... Xin cho con không ngừng khát mong kiếm tìm Chúa và bước đi theo Chúa bằng những hy sinh và khổ chế nho nhỏ trong ngày. Xin ban cho con niềm vui vì biết dành những khoảnh khắc để kết hợp với Chúa giữa những bôn ba của cuộc sống đời thường. Amen
Lạy Chúa Giêsu,Chúa là người đói khát vẫn ngửa tay xin chúng con mỗi ngàymà chúng con không hay.Xin giúp chúng con bắt chước Chúa trong bữa tiệc cuối cùngdám bẻ ra và trao đi tấm bánh đời mình để phục vụ tha nhân.Ước gì mai này chúng con được đồng bàn với Chúavà với mọi người thành tâm thiện chí trong Nước Trời. Amen.
“và ngày thứ ba Con Người phải được nâng dậy” (c. 22). Chính Cha sẽ nâng Ngài dậy từ cõi chết. Định mệnh của Thầy Giêsu cũng là định mệnh của chính chúng ta. Kitô hữu là người đi theo Thầy, đi cùng con đường với Thầy. Vác thánh giá là chuyện bình thường hằng ngày của Kitô hữu nếu chúng ta muốn sống yêu thương, phục vụ, trong trắng, thành thật… Chỉ khi từ bỏ chính mình (c. 23), ta mới không đánh mất chính mình (c.25). Dựa vào sự phục sinh của Đức Giêsu, ta mới dám sống kinh nghiệm đó.
Lạy Cha, con phó mặc con cho Cha, xin dùng con tùy sở thích Cha. Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn. Con luôn sẵn sàng, con đón nhận tất cả. Miễn là ý Cha thực hiện nơi con và nơi mọi loài Cha tạo dựng, thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ trong sứ điệp mùa chay năm nay thế này: “Thiên Chúa không hề mệt mỏi vì chúng ta. Chúng ta hãy đón nhận Mùa Chay như thời gian mạnh mẽ trong đó Lời Chúa lại được ngỏ với chúng ta: “Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, đã đưa ngươi ra khỏi đất Ai Cập, khỏi cảnh nô lệ” (Xh 20,2). Đó là thời gian hoán cải, thời gian tự do. Chính Chúa Giêsu, như chúng ta nhớ hàng năm vào Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay, phụng vụ cho chúng ta đọc đoạn Kinh Thánh về việc Ngài được Thánh Thần thúc đẩy vào sa mạc để thử thách sự tự do.
Mồng Ba Tết, chúng ta xin Chúa thánh hóa công ăn việc làm. Chúng ta muốn dâng cho Chúa những điều chúng ta đang làm ở công ty, ở trường, ở chợ, ở phòng thí nghiệm, ở sân khấu, ở nhà thương, hay ở góc tối âm thầm của một căn phòng nhỏ. Chúng ta muốn dâng cho Chúa những việc giúp chúng ta đủ ăn, đủ mặc, đủ sống, những việc làm đem lại lợi ích cho tha nhân, những việc làm cho trái đất này đẹp hơn, đáng sống hơn.
“Người giơ tay đụng vào anh…”. Đối với một bệnh nhân phong hủi, vốn là kẻ “không được chạm đến”, cử chỉ này mặc một ý nghĩa đặc biệt. Đã chẳng bao giờ có ai đụng chạm, ôm ẵm, ve vuốt anh ta. Việc đó bị Lề luật cấm hẳn. Khi một ai đó đến quá gần anh, anh phải kêu lên : “Nhơ uế ! Nhơ uế !” để đương sự lánh xa. Nhưng này Đức Giê-su lại dám phá vỡ cấm kỵ khủng khiếp đó : Người đụng đến kẻ phong cùi. Rồi bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch”.
Lạy Cha, Cha đã cho chúng con sống thêm một năm, đi thêm một đoạn đường đời. Nhìn lại đoạn đường đã qua, chúng con chỉ biết nói lên lời tạ ơn chân thành, vì Cha vẫn cho chúng con sống, và sống trong tình yêu.