Đất nước chúng ta đã giàu lên đáng kể, nhưng vẫn không thiếu người nghèo, nghèo sức khỏe, nghèo tri thức, nghèo vật chất tối thiểu, nghèo nhân phẩm… Chúng ta cũng bị cám dỗ “tránh sang bên kia đường”, thấy mà làm như không thấy những Ladarô nằm trước cửa. Yêu những người nghèo như chính mình, yêu cả những ai đã làm khổ mình. Đó là cách chúng ta rao giảng Tin Mừng cho quê hương Việt Nam hôm nay.
Đức Giê-su bảo họ : “Kinh Thánh có câu: ‘Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.’ Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao? Bởi đó tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi”.
Lạy Mẹ Maria, khi đọc Phúc Âm, lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường. Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu. Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ. Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana. Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng. Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
Tin Mừng hôm nay kể lại một kinh nghiệm không vui của Đức Giêsu, Kinh nghiệm của một người tận tụy với công việc tông đồ nhưng sau thời gian dài chờ đợi, kết quả lại không như ý.
Trong đời sống Kitô hữu ai cũng phải vác thập giá vì không ai có thể trốn tránh được đau khổ. Đau khổ chính là thập giá chúng ta phải vác hằng ngày. Chúng ta vác thập giá với thái độ nào: tự nguyện hay miễn cưỡng? Kinh nghiệm của chúng ta và cũng là của thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu, nếu ai vác bổng thánh giá lên thì sẽ thấy nó nhẹ, còn ai vác uể oải hay kéo lê thì thánh giá sẽ trở nên nặng nề...
Những lời dặn dò của Đức Giêsu ngày xưa, bây giờ vẫn còn giá trị. Chúng ta vẫn tiếp tục được sai vào các thành phố hôm nay. Có biết bao người cần được chữa lành về thân xác, tinh thần, với những thứ bệnh mới của thời đại được coi là văn minh. Có bao người cần được nghe một lời đem lại cho đời họ chút hy vọng. Được sai vào thành phố thế kỷ 21 để rao giảng, thật là một thách đố.
Ðức Giêsu không dạy ta sống vô cảm hay bất hiếu... Ngài dạy ta can đảm tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã. Có bao nhiêu cái trước đã chi phối đời ta? Ðâu là lựa chọn ưu tiên một? Chúng ta cần sắp xếp lại thứ tự các ưu tiên cho đúng. Nếu Ðức Giêsu gặp tôi hôm nay và mời tôi theo Ngài, tôi có xin phép Ngài để làm cái gì đó trước đã không?
Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời, để đau khổ làm con thêm mềm mại, chứ không cứng cỏi hay cay đắng, làm con nhẫn nại chứ không bực bội, làm con rộng lòng tha thứ, chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ. Ước gì không ai sút kém đi vì chịu ảnh hưởng của con, không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật, lòng cao thượng, tử tế, chỉ vì đã là bạn đồng hành của con trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu.
"Không có cầu nguyện sẽ không có Thượng Hội đồng”[1] . Cầu nguyện được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau nhằm diễn tả chiều kích đa dạng của đời sống hiệp hành của Giáo hội. Chúng ta dành thời gian để cầu nguyện cho Thượng Hội đồng bằng những suy niệm ngắn về những Mầu Nhiệm của Kinh Mân Côi. Mẹ Maria có mặt trong nhà Tiệc ly cùng với “các anh em của Đức Giêsu” (Cv1,14). Ngay từ buổi đầu, Mẹ Maria đã thi hành chức vụ làm “Thân mẫu của Hội thánh”: hoạt động của Mẹ đã giúp cho các tông đồ duy trì sự đoàn kết, được thánh Luca trình bày như là “đồng tâm hiệp ý”. Nhờ lời Đức Mẹ chuyển cầu, xin cho các tham dự viên Thượng Hội đồng và toàn thể dân Chúa lắng nghe tiếng của Chúa Thánh Thần
Thật thú vị khi người Kitô hữu tin mình có một thiên thần hộ thủ.Thánh Basiliô viết: “Mỗi tín hữu đều có một thiên thần hộ thủ,để bảo trợ và hướng dẫn đến sự sống đời đời.”Vị thiên thần này vừa được phúc chiêm ngưỡng Thiên Chúa,vừa đồng hành suốt đời với từng người cho đến nơi quê thật.Thiên thần hộ thủ là một quà tặng của lòng nhân hậu Chúa.