
“Tại một thời điểm nào đó, tôi biết rằng Chúa muốn tôi vì Ngài, và chỉ khi nghĩ đến điều đó lòng tôi tràn đầy niềm vui, nhưng tôi cũng nghĩ rằng ơn gọi là một sự từ bỏ để trở thành một người vợ và người mẹ. Tôi đặt mình trước mặt Chúa và tôi xin Chúa đừng gọi tôi từ bỏ vì điều này”.
“Thiên Chúa ở nơi những người khuyết tật, và Ngài muốn có được điều tốt nhất từ tôi với tư cách là con người. Buổi sáng tôi nghiên cứu và suy nghĩ về những thứ đem lại điều thiết thực cho người này người kia. Cuối cùng, sự trọn vẹn là cho đi chính mình. Chúng ta được tạo dựng để yêu thương và được yêu thương. Thiên Chúa chính là suối nguồn của tình yêu”.
“Hồng ân thánh hiến quả là vô song. Hôm nay tôi ở đây vì tình yêu đối với Chúa, và tôi cảm thấy Ngài yêu thương tôi rất nhiều. Tôi cảm thấy mình được Chúa yêu thương rất đậm sâu, một tình yêu hoàn toàn nhưng không”.
Tác giả bài viết: Giuse Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
Nguồn tin: https://hoangcatholic.blogspot.com
Ý kiến bạn đọc
Ban Văn hóa: Thể lệ cuộc thi cấp Giáo phận, chủ đề "Môn đệ - người gieo lời sáng"
Khi cái đẹp trở thành con đường loan báo Tin Mừng
Thư Bộ Tu sĩ gửi các tu sĩ nhân Ngày Thế giới Đời sống Thánh hiến năm 2026
Suy niệm thập giá -Tập 4 - Niềm hy vọng bừng sáng từ thập giá
Ghen tị - Con mọt gặm nhấm linh hồn và sự tàn phá âm thầm trong đời sống thánh hiến
50 câu hỏi về Đức Giêsu: 7. Ngôi sao Bêlem
Chương trình khai mạc Năm Thánh Phan Sinh