Nói đến thập giá ai cũng hiểu đó là những khó khăn, đau khổ, thử thách, gánh nặng của thể xác và tinh thần ta gặp trên cuộc đời này. Ai cũng sợ đối diện với những khốn khổ thương đau. Cũng chẳng biết có thật lòng không hay chỉ là một công thức đã được mặc định sẵn khi ta vẫn hát: “Lạy Chúa, xin cho con bước đi với Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài…”
Hơn năm ngàn con người đã được ăn tùy ý, được no nê, được dư thừa. Gần một tỷ con người sống trên trái đất hôm nay cũng mong được như vậy. Đức Thánh Cha coi việc liên đới chia sẻ như một cách thức để thoát ra khỏi nạn khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Ước gì việc chúng ta chia sẻ Tấm Bánh thánh trong nhà thờ giúp chúng ta tiếp tục chia sẻ những tấm bánh vật chất ngoài cuộc sống.
Giêsu ơi! Ngài từ đâu đến?Tôi là Đấng từ trên cao mà đến.Tôi là Đấng từ trời mà đến (c.31).Tôi sinh ra trên đất, sống trên đất, chết trên đất.Nhưng tôi không thuộc về đất, đất không phải là gốc của tôi.Gốc của tôi ở nơi cung lòng Thiên Chúa (Ga 1, 18).Dù cư ngụ trên mặt đất, tôi vẫn luôn hướng về Cha tôi trên trời.Khi làm xong sứ mạng, tôi sẽ trở về với gốc của tôi.Giêsu ơi! Ngài làm gì vậy?
Đứng trước Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa, là đứng trước một chọn lựa nghiêm chỉnh có liên quan đến vận mệnh con người. Ai tin vào Ngài thì có ánh sáng, ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu (cc. 16.17.19). Tiếc thay có kẻ ghét ánh sáng và thích bóng tối hơn ánh sáng. Hãy từ bỏ những việc làm tối tăm, dối trá, xấu xa, bạn sẽ dễ dàng đến cùng ánh sáng Giêsu.
“Để anh em tin mà được sự sống”. Sự sống nào khác nữa ? Những kẻ không tin vào thần tính của Đức Giê-su Ki-tô chẳng đang sống đó sao ? Thánh Gio-an đã luôn nói với chúng ta về sự sống đời đời. Từ ngữ hơi đánh lừa, khiến ta nghĩ tới một sự sống không chấm dứt. Đúng thế, nhưng thật chưa đủ để xem đó là sự sống nào. Đúng ra phải nghĩ tới một trong những tên của Thiên Chúa : Đấng Vĩnh cửu. Sự sống được ban tặng cho ta, đó là sự sống của Đấng Vĩnh cửu, chính sự sống của Thiên Chúa. Đức tin chúng ta đi tới chỗ đó cơ.
Theo các nhà chú giải, sách Tin Mừng Marcô kết thúc ở chương 16, câu 8,với việc các phụ nữ sợ hãi, chạy trốn, không dám nói gì với các môn đệ.Sách này cũng không nói đến việc Đức Giêsu phục sinh hiện ra gặp các ông.Kết thúc khác thường này của Marcô làm chúng ta ngày nay chưng hửng.Cả các Kitô hữu thế kỷ thứ hai cũng bị ngỡ ngàng,vì vào thời đó họ đã có trong tay các sách Tin Mừng khác.
Lạy Chúa Giêsu phục sinh lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt, xin hãy gọi tên chúng con như Chúa đã gọi tên chị Maria đứng khóc lóc bên mộ. úc chúng con chản nản và bỏ cuộc, xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.
“Các con hãy cho họ ăn đi.” Ước gì chúng con dám trao tất cả những gì chúng con có cho Chúa, để Chúa trao tất cả những gì Chúa có cho chúng con và cho cả nhân loại.
Thật là mâu thuẫn đến độ khó hiểu vì cùng một Con Người Giêsu đã đến trong thế gian, đã sinh sống trên đất Galilê, đã chịu khổ hình đến chết và nay đã sống lại, hiện ra nhiều lần với nhiều người đương thời. Rồi trải dài trong lịch sử hơn 2000 năm qua nhiều thánh nhân đã dám hy sinh mạng sống để minh chứng về sự hiện hữu của Người, thế thì tại sao xưa cũng như nay vẫn có kẻ không tin, kẻ chối bỏ Người? Có người tin nhưng đã làm biến dạng khuôn mặt xinh đẹp và đầy lòng thương xót của Người?
Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cũng là của chúng ta.Lúc ta tưởng Ngài vắng mặt, thì Ngài lại đang ở gần bên.Lúc ta nhận ra Ngài ở gần bên, thì Ngài lại biến mất rồi.Nhưng chính lúc Ngài biến mất,ta lại cảm nghiệm sâu hơn sự hiện diện của Ngài.Ngài đến lúc ta không ngờ.Ngài đi mà ta không giữ lại được.Ngài ở lại với ta cả khi ta không thấy Ngài nữa.