Có lẽ, không ai trong chúng ta muốn sống trong mù lòa, cả về thể lý lẫn tinh thần. Để trở lại cuộc sống bình thường mới, chúng ta được mời gọi bước ra khỏi những mù lòa của chính mình. Để cho lòng mình mở ra để lắng nghe tiếng Chúa và tiếng của anh chị em đồng bào mình, cùng nhau xây dựng lối sống mới dựa trên những giá trị bền vững của Tin Mừng. Với niềm tin tưởng, hy vọng chúng ta hãy sống khiêm tốn và chân thành như anh Ba-ti-mê, chúng ta đặt tin tưởng nơi Đức Giêsu và cầu xin với Người “Thưa Thầy, xin cho con nhìn thấy được!”
Lạy Chúa Giêsu,con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.Chúng con thường xây nhà trên cát,vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,nhưng lại không dám đem ra thực hành.Chính vì thếLời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.
Như một sự tình cờ, lúc đang đi dọc theo bờ hồ Galilê,Đức Giêsu thấy bóng dáng các anh đánh cá quen thuộc.Hẳn họ đã có lần nghe Ngài giảng và thấy Ngài chữa lành bệnh nhân.Đức Giêsu yên lặng nhìn các anh làm việc.Họ đang quăng lưới bắt cá hay ngồi trong khoang vá lưới với cha.Cảnh tượng rất đời thường và ấm áp.Đẹp biết mấy chuyện con người làm việc chung với nhau.Sau này họ sẽ biết cách làm việc với nhau trên con thuyền Giáo Hội.
Tôi có thực sự mong ước được ơn biến đổi ? Để được biến đổi, Chị, tôi, các em cần cố gắng sống hy sinh, khiêm nhường, yêu thương và hiệp thông như Chúa Giêsu đã làm trong Bí tích Thánh Thể, chính Chúa Kitô muốn thực hiện điều đó trong và ngang qua cuộc đời chúng ta, chúng ta cùng nhau sống tâm tình của Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2, 20).
Hãy để Cha lôi kéo ta đến với Con của Ngài (Ga 6, 44). Hãy để Con là đường đưa ta đến với Cha (Ga 14, 6). Hãy là người khôn ngoan thật sự, biết mở ra để nghe Cha, Con mặc khải. Biết được Cha và Con là ai, đó là hạnh phúc của người Kitô hữu. Đó cũng là ước mơ ngàn đời của Cha và Con cho nhân loại.
MARANA THA, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến (1 Cr 6, 22; Kh 22, 20). đó là lời nguyện của các Kitô hữu trong Giáo Hội buổi sơ khai. Đó cũng là lời nguyện khẩn thiết của chúng ta, đặc biệt trong Mùa Vọng. Ngày quang lâm là ngày tận thế đáng sợ, khi Chúa Giêsu trở lại xét xử kẻ sống và kẻ chết. Nhưng đó cũng là ngày hội vui lớn nhất của nhân loại, ngày mà niềm hy vọng của chúng ta được thành tựu viên mãn.
“Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông ta phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Lạy Chúa Giêsu,nếu ngày mai Chúa quang lâm,chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang,còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa.Chúa đâu muốn đến để hủy diệt,Chúa đâu muốn mất một người nào...
Lạy Chúa, trong những ngày cuối cùng của năm phụng vụ này, chiêm ngắm Chúa trên Thánh giá xin cho con xác tín hơn về sức mạnh của Lời Chúa, về tình yêu Chúa dành cho qua những niềm vui, nỗi buồn cả những đau đớn nơi thân xác vì bệnh tật, vì trái gió trở trời; cả những vấp váp, yếu đuối trong đời sống. Lạy Chúa, con tin rằng tiếng Chúa tràn ngập yêu thương, bình an “Khi các con xem thấy những sự đó xảy ra, thì hãy biết rằng nước Thiên Chúa đã gần đến”.
Nước Thiên Chúa vẫn đến gần hơn mỗi ngày. Không thiếu dấu chỉ để nhận ra Nước Thiên Chúa đang đến. Chúng ta phải thấy có biết bao dấu chỉ tích cực, đầy hy vọng, ngay giữa những khi tưởng như Nước ấy bị xóa sổ, loại trừ. Đừng để mình rơi vào thái độ bi quan, khoanh tay vì chán nản. Phải làm sao để ngày tận thế không phải là một ngày buồn, ngày của những đổ vỡ và mất mát chia ly. Phải làm sao để ngày ấy là ngày lịch sử nhân loại mở sang trang mới.