Đức Giêsu thật là Đấng Kitô.Và đúng như dân Giêrusalem đã tin, nguồn gốc của Ngài thật không dễ biết.Đức Giêsu biết nguồn gốc của mình.Ngoài gốc nhân loại, Ngài còn gốc thần linh, gốc từ trời.Ngài không tự mình mà đến, nhưng từ Thiên Chúa chân thật mà đến.Ngài xuất thân từ Thiên Chúa và được Thiên Chúa sai đi (cc. 28-29).
Lời cảnh tỉnh, nhắc nhở đối với các Kinh sư và Biệt phái cũng là lời mời gọi, thôi thúc chúng ta trở về để làm cuộc đổi mới cho chính chúng ta nữa “Hãy trở về với cõi lòng mình”. Một mình đối diện với toà án lương tâm để thấy, để nhìn nhận thân phận đích thực của mình là gì? Là tội nhân trước mặt Thiên Chúa và anh chị em.
Chúa Giêsu đã từng chịu những nỗi đau khổ ê chề nhất mà cuộc đời có thể mang lại cho Người. Cho tới lúc đó Ngài đã trải qua mọi kinh nghiệm của đời sống, nhưng kinh nghiệm về hậu quả của tội lỗi thì Ngài chưa từng nếm mùi, vì là Đấng không hề biết đến tội. Chính lúc trải qua những giây phút cuối cùng như hoàn toàn xa rời Thiên Chúa, Ngài mới trải nghiệm thế nào là sự hủy hoại và độc ác của tội lỗi gây ra.
Hôm nay Đức Giêsu cũng hỏi tôi: Con có muốn trở nên lành mạnh không?Con có muốn ra khỏi sự bất toại kinh niên của mình không ?Ngài mời tôi đứng lên và mạnh dạn bước đi, bỏ lại quá khứ tội lỗi.Sau khi được chữa lành, ngài dặn tôi đừng phạm tội nữa (c. 14).
Hôm nay, chúng ta vẫn quen nghe gọi là Chúa Nhật Hồng - Chúa Nhật của niềm vui. Đây là ngày chúa nhật hân hoan. Laetare nói lên niềm hân hoan ngay bài ca nhập lễ: “ Mừng vui lên Giêrusalem hỡi! Tề tựu cả về đây, hỡi những ai hằng yêu mến thành! Các bạn đang sầu khổ, nào hớn hở reo mừng và hân hoan tận hưởng nguồn an ủi chứa chan”.
Ba câu mở đầu bài Tin Mừng là lời dẫn nhập cho “ba dụ ngôn về lòng thương xót”: con chiên lạc tìm được, đồng tiền đánh mất tìm được, đứa con đi hoang tìm được. Như thế, ba câu chuyện này đã được Đức Giê-su kể để tự biện hộ về những quan hệ chướng tai gai mắt (đối với phái Pha-ri-sêu và giới kinh sư) mà Người vẫn thường có với những “kẻ tội lỗi”.