Lạy Chúa Giêsu, có những ngày con cảm thấy đời sống thật nặng nề ; có những lúc con muốn buông trôi, để mặc cho dòng đời đưa đẩy ; có những khoảng thời gian dài, con như mảnh đất khô khan cằn cỗi.
Lạy Chúa Giêsu, xin dẫn con vào nhà của con, căn nhà của trái tim, căn nhà vừa quen vừa lạ. Xin hãy cho con thấy những phức tạp, rắc rối, những che đậy, giằng co, những mâu thuẫn và vô lý nơi con. Xin hãy cho con thấy những nhỏ mọn, ích kỷ, những yếu đuối, khô khan, những cứng cỏi và tự ái nơi con...
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. Xin cho quả tim con đủ lớn để yêu người con không ưa. Xin cho vòng tay con luôn rộng mở để có thể ôm cả những người thù ghét con.
Con đã yêu Chúa quá muộn màng! Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa luôn mới mẻ, con đã yêu Chúa quá muộn màng! Bấy giờ Chúa ở trong con mà con thì ở ngoài, con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài.
Nhân loại là mồi ngon của những quyền lực khủng khiếp vốn có thể nuốt chửng, nhận chìm nó. Hãy nên “kẻ lưới người”, hãy cứu họ! Và rốt cục là Phê-rô cùng bạn hữu cũng như Anthony trên đây đã “bỏ hết mọi sự mà theo Đức Giê-su”. Phép lạ đích thực chẳng phải là mẻ cá ngoài khơi nhưng là cuộc chinh phục trong tâm hồn, là sự liều lĩnh lớn lao vì đức tin mà các môn đệ tiên khởi chấp nhận để theo Đức Giê-su, bỏ hết những gì còn lại.
Một lần nữa, Chúa ban cho chúng ta thời gian thuận tiện để cử hành mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Con Thiên Chúa, cao điểm của đời sống người Kitô hữu và là đối tượng duy nhất của lòng trí người nữ tu Mến Thánh Giá. Cùng với Giáo hội, chúng ta được mời gọi sống tinh thần hiệp thông, tham gia trong sứ vụ với Đức Kitô qua sứ mạng của Hội dòngnơi các Giáo hội địa phương trong hoàn cảnh hiện tại của cuộc sống hôm nay. Xin cho chúng ta biết tận dụng thời gian quý giá của Mùa Chay Thánh này để xây dựng con người mình trong tương quan tình yêu với Thiên Chúa, với tha nhân; nhờ đó làm cho cuộc sống luôn chứa chan niềm vui.