Người con cả cũng hỗn hào với cha không kém gì đứa em (c. 30). Em bỏ nhà ra đi nên đói, còn anh không chịu vào nhà nên cũng có thể bị đói. Anh phục vụ cha rất tốt nhưng lại mong cha trả công như người thợ (c. 29). Anh ở gần cha, nhưng thực sự trái tim lại xa cha. Khi cha vui vì em trở về thì anh lại buồn giận. Mùa Chay là thời gian trở về với Cha, trở lại với anh em. Người con thứ đã đứng lên trở về nhà cha và tìm được hạnh phúc. Không rõ người con cả có vào nhà cha và ôm lấy em mình không?
Thái độ quyết liệt bảo vệ đền thờ của Chúa Giêsu thôi thúc chị em chúng ta sống tâm tình chủ đề Mùa Chay tuần III “ Yêu thương, hiệp thông, tham gia thể hiện tinh thần sống khó nghèo”. Chúng ta sống cuộc đời này và cam kết sống lời khấn dòng không phải là để tìm kiếm lợi lộc riêng cho mình, nhưng là tìm kiếm vinh quang Thiên Chúa. Tinh thần khó nghèo mà lời khấn dòng đòi hỏi người nữ tu Mến Thánh Giá là để mọi sự làm của chung và tận tình phó thác đời con cho Hội dòng này, để cùng với chị em bước đi trong linh đạo Mến Thánh Giá (x.Công thức khấn A).
Khi suy niệm và cảm nhận ơn tha thứ Chúa dành cho cho mình, cũng như cảm nhận được sức mạnh của tình yêu dành cho Thiên Chúa của các vị thánh qua dòng thời gian khiến các ngài sẵn sàng tha thứ cho những người làm hại các ngài; mỗi chúng ta sẽ hiểu được để có tự do thực sự của tình yêu tha thứ thì mỗi người phải thật lòng buông bỏ những cay đắng, oán giận mà mình đang chất chứa, mang vác trong lòng ...
Xin cho con biết quý trọng từng giây phút đang trôi qua mà con không sao giữ lại được. Chúa đã trao cho con nén bạc thời gian, để con sinh lợi tối đa theo ý Chúa. Xin cho con luôn làm việc như Chúa : hăng say, tận tụy và vui tươi, vâng phục, có phương pháp và đầy sáng tạo.
Ghế tượng trưng cho chức vụ và chức vị. Chính vì thế bình thường người ta ai cũng thích ghế. Ghế trong tôn giáo cũng như ghế ngoài đời. Tìm cách có ghế, giữ ghế hay tìm cách lên một ghế cao hơn, đó vẫn là điều khiến nhiều người vất vả, và đó cũng là điều khiến thế giới loạn lạc và xung đột.
Khi đến với Chúa, chúng con cũng thường mang mặt nạ. Có những hành vi đạo đức bên ngoài để che giấu cái trống rỗng bên trong. Có những lời kinh đọc trên môi, nhưng không có chỗ trong tâm hồn, và ngược hẳn với cuộc sống thực tế.
Người ta có cảm tưởng đây là một cảnh khai tâm, kết nạp, chỉ dành riêng cho ba kẻ thân tín mà Đức Giê-su cũng sẽ đem theo với mình vào vườn Ghétsêmani. Chỉ thị “giữ im lặng” thường thấy nhưng nay lại nghiêm khắc hơn nữa càng làm tăng bầu khí bí mật này : “Người truyền cho các ông không được kể lại cho ai nghe những điều vừa thấy”. Phải bảo vệ nguyên tuyền một mầu nhiệm mà người ta chỉ có thể tiếp xúc sau một cuộc leo núi vất vả : “Người đem họ... tới một ngọn núi cao”.
Yêu kẻ thù làm chúng ta được ơn trở nên con cái Cha trên trời (c. 45), trở nên giống Cha là Đấng ban mặt trời và mưa cho kẻ bất chính. Trở nên con cái Cha là tiến trình dài một đời, xuyên qua những hành vi yêu thương vượt trên tự nhiên. Cha yêu mọi người chẳng trừ ai bằng một tình yêu vô điều kiện. Chúng ta được mời gọi trở nên hoàn thiện như Cha nhờ yêu kẻ thù như Cha đã yêu họ (c. 48). Kẻ thù cũng là anh em tôi, vì họ cũng là con được Cha yêu như tôi.
Làm sao thời gian Mùa Chay vừa là thời gian ta làm hòa với Chúa, vừa là thời gian ta làm hòa với một người đang sống gần bên. Đó là thời gian người con cả thôi đứng ngoài cổng, nhưng vào nhà để chung vui với cha và ôm lấy người em.
Thiên Chúa là Cha nhân hậu, chỉ ban cho con cái Ngài những điều tốt. Nhưng đâu là điều tốt thật sự? Đối với ta, đó là giàu sang, sống lâu, danh tiếng, thành công hay mạnh khỏe. Đối với Chúa, không hẳn luôn là như vậy. Điều Ngài thấy là tốt, đôi khi ta coi là hòn đá hay con rắn. Và ngược lại, điều ta coi là tốt bây giờ thật ra là điều nguy hại mai sau.