Động lực hướng dẫn cuộc đời các thánh tử đạo Việt Nam là tình yêu. Cái chết của các ngài làm chứng cho tình yêu. Đó chính là điều mà ta có thể bắt chước các ngài. Trong hoàn cảnh hiện nay, ta không có hy vọng được phúc tử đạo, nhưng ta vẫn có thể noi gương các thánh Tử Đạo Việt Nam làm chứng cho đạo Chúa. Nếu ta không được chết cho tình yêu, ta vẫn có thể sống cho tình yêu. Có lẽ ngày nay Chúa cũng không mong ta chết vì đạo mà mong ta hãy sống những giá trị của Tin Mừng mỗi ngày.
Người ta có thể khóc vì nhiều lý do.Khóc vì buồn thương, khóc vì tình yêu của mình bị từ chối.Khóc vì tiếc nuối một điều tốt đẹp bị hủy hoại.Một người đàn ông khóc là chuyện không thường xảy ra.Chính vì thế chúng ta ngỡ ngàng khi thấy Đức Giêsu khóc.Con Thiên Chúa nhập thể biết đến nỗi đau của phận người.Giọt nước mắt của Ngài cho thấy Ngài thật sự có một trái tim.
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,xin cho con dám liều theo Chúamà không tính toán thiệt hơn,anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.
Chung tâm tình với Giáo hội hiệp hành, Hội dòng chúng ta bước vào Năm Phụng vụ mới (2023 – 2024), với niềm tin yêu và hy vọng mới. Đáp ứng lời mời gọi của Hội đồng Giám mục Việt Nam qua Thư chung gửi Cộng đoàn dân Chúa ngày 22.9.2023 là tiếp tục sự hiệp thông và thúc đẩy sự tham gia đời sống Giáo hội, chúng ta cùng sống chủ đề Mùa Vọng: THAM GIA ĐỜI SỐNG GIÁO HỘI HIỆP HÀNH, CHÚNG TA ĐÓN CHỜ CHÚA ĐẾN.
Đức Giêsu có nhiều anh chị em trong gia đình của Ngài.Các phụ nữ thật là chị em của Ngài, dù xã hội Ngài trọng nam khinh nữ.Đức Giêsu cũng không chỉ có một người mẹ tên là Maria.Bất cứ ai sống theo ý Cha trên trời trong niềm vâng phục phó thác,bất cứ ai sinh Đức Giêsu ra cho môi trường sống của mình,bất cứ ai làm cho Ngài lớn lên trong trái tim nhân loại,người ấy là mẹ Đức Giêsu.Trong gia đình mới là Giáo Hội của Đức Giêsu,Maria đã là Mẹ Đức Giêsu theo ý nghĩa tuyệt vời nhất.
Trong những năm hành đạo, Đức Giêsu đã chữa một số người mù.Vào những ngày cuối đời, khi trên đường lên Giêrusalem lần cuối,Ngài đã chữa cho anh mù ở Giêricô.Giêricô được coi là thành phố cổ xưa nhất, không xa Giêrusalem,nằm ở hạ lưu sông Giođan, thấp hơn mực nước biển 300 mét.Anh mù ở Giêricô kiếm sống bằng cách ngồi bên vệ đường ăn xin.Anh vừa bị tách biệt với người khác, vừa bị lệ thuộc vào người khác.
Chôn vùi các yến bạc của ta, đó là ám ảnh chuyện an toàn và tránh né mạo hiểm. “Đức tin” là việc hoàn toàn khác ! Tin Mừng muốn được rắc gieo, tung vãi. Làm môn đệ Đức Giê-su, đó là “khiến Nước Trời đã giao được sinh lợi”. Ai chỉ nghĩ tới chuyện “bảo tồn” cái đã nhận là làm cho nó ra cằn cỗi. Tin Mừng đã chẳng được ban cho ta để “giữ” nó như một thứ kho tàng vô ích : chúng ta có trách nhiệm làm cho nó sinh hoa kết quả…
Trong thế giới hôm nay, sự dữ vẫn làm mưa làm gió.Bóng tối như nuốt chửng ánh sáng, sự ác có vẻ mạnh mẽ hơn sự thiện.Vẫn có những bà góa neo đơn phải chịu cảnh bất công.Vẫn có những phụ nữ và trẻ em bị bóc lột và lạm dụng.Đức tin người Kitô hữu có thể bị xao động khi nhìn vào thế giới.Nhiều khi con người cảm thấy mình yếu đuối và bất lực.
Sự chết của Chúa Giêsu và cái chết của muôn loài nói với chúng ta điều gì nếu không phải là, Tại một nghĩa trang Công giáo, trên tấm bia một ngôi mộ có ghi: “Những gì tôi tiêu xài hoang phí, tôi phải trả lẽ trước mặt Chúa. Những gì tôi tích trữ như bùa hộ mệnh, tôi làm cớ cho người khác tranh giành cãi cọ. Chỉ những gì tôi dùng đúng ý Chúa, thì mãi mãi thuộc về tôi”.
Lạy Chúa của con, con ước mơ một thế giới đầy màu xanh, xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển, và xanh của bao niềm hy vọng nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây. Nếu Chúa đã gieo vào lòng con những ước mơ, thì xin giúp con thực hiện những ước mơ đó. Amen.