CHUYẾN HÀNH HƯƠNG ẤN TƯỢNG
Trong Năm Thánh 2025 vừa qua, tôi có dịp đi hành hương một vài nơi. Mỗi chuyến đi đều để lại những kỷ niệm và cảm xúc riêng. Tuy nhiên, hành trình khiến tôi ghi nhớ sâu đậm nhất là chuyến hành hương kết thúc Năm Thánh tại Trung tâm Hành hương Đức Mẹ Bãi Dâu – Vũng Tàu. Mỗi địa danh tôi đặt chân đến không chỉ mang vẻ đẹp riêng, mà còn giúp tôi cảm nhận rõ bầu khí trang nghiêm, bình yên và sự sâu lắng trong tâm hồn. Giữa những bộn bề của cuộc sống thường ngày, chuyến đi như một khoảng lặng quý giá, giúp tôi dừng lại để tĩnh tâm, nhìn lại chính mình, chiêm nghiệm về đức tin và khơi lên lòng biết ơn trước bao ân huệ Chúa ban.
Trong bầu khí Năm Thánh – năm của ân sủng, hy vọng và đổi mới, tôi cùng chị em gia đình Dự tu Gò Vấp thuộc Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn lên đường với một tâm hồn mong manh nhưng đầy khao khát: được chạm đến Chúa, được nghỉ ngơi trong tình yêu của Người và gắn kết với nhau hơn trên hành trình ơn gọi.
Điểm dừng chân đầu tiên là nhà thờ Song Vĩnh – ngôi thánh đường lớn nhất Vũng Tàu. Khi bước vào không gian rộng lớn và trang nghiêm ấy, tôi cảm nhận rõ sự bé nhỏ của mình trước Thiên Chúa. Nhưng chính lúc ấy, lòng tôi lại rộng mở. Trong thinh lặng cầu nguyện, tôi dâng lên Chúa những ước nguyện đơn sơ, xin Người dẫn dắt tôi trên hành trình ơn gọi còn nhiều chông chênh. Trong sự thinh lặng ấy, tôi cảm thấy Chúa đang dịu dàng chạm đến tâm hồn, nhắc tôi rằng mỗi bước chân theo Người, dù nhỏ bé, cũng được Người nâng đỡ và dẫn bước.
Lên Núi Tao Phùng – nơi tượng Chúa Kitô Vua sừng sững giữa trời – tôi trải nghiệm một cảm xúc hòa lẫn giữa sợ hãi và ngưỡng mộ. Những bậc thang dốc cao như thách thức tôi, bộc lộ rõ mệt mỏi và giới hạn bản thân. Tôi hiểu đó cũng là hình ảnh của ơn gọi: không bằng phẳng, có lúc khó khăn, mỏi mệt và sợ hãi. Nhưng từng bước nặng nhọc ấy cũng là lời mời gọi tôi thinh lặng cầu nguyện, dâng lên Chúa những băn khoăn và lo lắng. Khi đứng trước tượng Chúa với vòng tay mở rộng, tôi cảm nhận rõ sự bao dung đang ôm lấy mình – một tình yêu không phán xét, chỉ kiên nhẫn và trìu mến. Tôi thầm thưa: “Lạy Chúa, con yếu đuối nhưng con muốn thuộc về Chúa. Xin cho con can đảm bước theo Ngài, ngay cả khi con chưa hiểu hết con đường trước mặt.”
Trong hành trình này, tôi cũng cảm nhận rõ sự đồng hành của chị em: những lời động viên, nụ cười, từng cái nắm tay nhỏ bé mà ấm áp. Tôi nhận ra rằng theo Chúa không phải là bước đi một mình, mà luôn có những người chị em cùng sẻ chia, nâng đỡ và đồng hành.
Rời tượng Chúa Kitô Vua, lòng tôi đầy ắp sự bình an và quyết tâm. Tôi nhận ra rằng, như từng bước chân lên núi Tao Phùng, ơn gọi là một hành trình cần kiên nhẫn, cầu nguyện và tin tưởng. Tôi muốn bước đi mỗi ngày với một trái tim mở rộng, phó thác.
Tại Trung tâm Hành hương Đức Mẹ Bãi Dâu, chúng tôi có một giờ chầu Thánh Thể để nhìn lại một năm đầy hồng ân. Đó là khoảnh khắc đặc biệt và sâu lắng. Một khoảng khắc giúp tôi cảm nghiệm sâu sắc ý nghĩa của hy vọng và canh tân đời sống thiêng liêng. Quỳ bên Chúa Giêsu Thánh Thể, tôi cảm nhận bình an lan tỏa trong tâm hồn. Tôi dâng lên Người những yếu đuối, giới hạn và kín múc sức mạnh mới để yêu thương, tha thứ và trung thành hơn mỗi ngày. Giây phút cả gia đình Dự tu quỳ bên nhau trước Thánh Thể là hình ảnh đẹp: không còn khoảng cách, mỗi tâm hồn cùng hướng về Chúa trong thinh lặng và hiệp thông.
Con đường lên Bãi Dâu uốn lượn quanh núi, hòa quyện thiên nhiên và tiếng sóng xa xa, mời gọi tôi bước vào thinh lặng nội tâm. Tôi tự hỏi: “Con đang tìm gì nơi Chúa? Con có đủ tín thác để bước theo Ngài không?” Khi đến gần tượng Đức Mẹ, lòng tôi dịu lại. Mẹ như ôm lấy mọi mệt mỏi và băn khoăn của tôi. Tôi thầm cầu xin Mẹ nâng đỡ con trên con đường phân định ơn gọi, dạy tôi biết lắng nghe và phó thác. Tôi cầu nguyện cho các chị em đồng hành, xin cho chúng tôi biết yêu thương, nâng đỡ nhau và cùng nhau bước đi trong đức tin.
Sau đó, chúng tôi đi qua 14 chặng Đàng Thánh giá. Mỗi chặng đưa tôi đến gần hơn với con đường đau khổ của Chúa từ những vết roi, cây thập giá nặng nề cho đến cái chết trên đồi Canvê vì yêu nhân loại. Tôi cảm nhận sâu sắc hy sinh, tình yêu vô điều kiện và lòng kiên nhẫn vô bờ của Người. Tôi chỉ có thể thầm thưa lời tạ ơn, vì tình yêu ấy vượt quá mọi hiểu biết của con người. Chính con đường Thánh giá giúp tôi hiểu rằng tình yêu đích thực luôn gắn liền với hy sinh, và theo Chúa là bước đi trong yêu thương, dù phải chịu nhiều thử thách.
Tiếp theo, chúng tôi ghé thăm Nhà thờ Chính Tòa Bà Rịa và Nhà thờ Mồ Các Thánh Tử đạo. Không gian thánh thiêng và uy nghi khiến tôi tự vấn: “Tôi đã sống đức tin đủ trung thành và can đảm chưa?” Gương các Thánh Tử đạo nhắc tôi rằng đức tin không chỉ là lời nói, nhưng là dấn thân trọn vẹn, ngay cả khi gặp thách đố, nguy hiểm.
Chính trong những giây phút suy tư ấy, sự đồng hành của các chị em bên cạnh – những nụ cười, những lời động viên và cầu nguyện chung – đã mang lại cho tôi một cảm giác bình an và vững lòng. Tôi nhận ra rằng hành trình theo Chúa không bao giờ là bước đi một mình. Giữa không gian linh thiêng này, tôi thầm dâng lên Chúa những thao thức của lòng mình: “Xin cho con biết can đảm sống đức tin mỗi ngày, biết phó thác, tín thác và biết đồng hành, yêu thương những người Chúa đặt trong đời con”.
Chuyến hành hương tuy ngắn, nhưng đủ để tôi cảm nhận sự hiện diện gần gũi của Chúa trên từng nẻo đường. Những điểm dừng chân, những giây phút cầu nguyện giúp tôi lắng lại và nhìn sâu vào chính mình. Đó không chỉ là hành trình khám phá các địa danh linh thiêng, mà còn là hành trình của tâm hồn, khơi dậy khao khát sống trọn vẹn ơn gọi mỗi ngày, đòi hỏi dấn thân, tin tưởng và sống trọn trái tim.
Trở về sau chuyến đi, lòng tôi chan chứa biết ơn và quyết tâm tiếp tục bước đi trong đức tin, mở ra những chân trời của hy vọng và yêu thương. Dù hành trình đã khép lại, tôi tin rằng những cảm nghiệm thiêng liêng này sẽ còn đồng hành với tôi trong đời sống hằng ngày, giúp tôi sống tốt hơn, yêu thương hơn và kiên trì bước theo Chúa với một tâm hồn đơn sơ và chân thành.





