Đừng quên đi niềm vui Phục Sinh

Chủ nhật - 05/04/2026 23:30 57 0
Đừng quên đi niềm vui phục sinh
(Chúa Nhật Phục Sinh 2026 – Nhà Mẹ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn)

IMG 0814 2

 

Dẫn nhập trước khi Rảy nước Thánh (Thay nghi thức sám hối):

Hôm nay chúng ta cùng toàn thể dân Kitô giáo, long trọng cử hành ngày mang tên “Ngày Thứ Nhất trong tuần”, hay Chúa Nhật, vì Đức Kitô đã sống lại trong chính ngày này! Ngày hôm nay cũng còn là dịp để bao nhiêu thế hệ Kitô hữu, nhất là các anh chị emTân Tòng, vui mừng nhờ hồng ân Thánh Tẩy nhận được trong Đêm Vọng Phục Sinh, đã chính thức trở nên Con cái Thiên Chúa.
Để sống lại mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô và xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh nầy, cộng đoàn chúng ta sốt sắng nhận lãnh nước Thánh được rãy trên mình như dấu chỉ của hồng ân thanh tẩy.

Bài giảng Lời Chúa:

Chắc chắn trong cuộc đời, ai cũng phải đi qua những “chiếc cầu của khổ đau, của thập giá”. Và rất thường, trong những hoàn cảnh đó, chúng ta quên mất “niềm vui ngày Chúa phục sinh”. Vì thế, Mẹ Têrêsa Calcutta đã nhắc nhở rằng:

Ước gì từ nay,
không có gì có thể làm cho chúng con khổ đau và khóc lóc
chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.


Thế nhưng, làm sao để giữ mãi “niềm vui ngày Chúa phục sinh” trong cuộc đời? Sứ điệp Lời Chúa hôm nay sẽ cho chúng ta những câu trả lời!

Trước hết, đối với niềm tin Kitô giáo, việc tưởng niệm Chúa Kitô chết và sống lại chính là hành vi nền tảng. “Các con hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy”. Và một khi Cộng đoàn Dân Chúa họp nhau tưởng niệm Chúa Kitô thì Ngài có mặt ở đó, như lời dạy trong Hiến chế PV của Công đồng Vaticanô II: “Chúa Kitô luôn hiện diện trong Giáo Hội, nhất là trong các hoạt động phụng vụ (…). Chúa Kitô luôn kết hiệp với Giáo Hội là hiền thê rất yêu quí đang kêu cầu Người như Chúa của mình và nhờ Người mà cử hành việc phụng thờ Chúa Cha hằng hữu” (PV số 7).

Tuy nhiên, để sống “sự hiện diện đặc biệt nầy”, để cảm nghiệm thực sự một “Đức Kitô phục sinh đang có mặt”, cộng đoàn Dân Chúa phải trở về với những chứng nhân đã gặp gỡ, đã sống, đã lãnh nhận sứ mệnh, đã đồng hành với chính Đấng Phục sinh ngay từ “thuở ban đầu”. Bởi vì, niềm tin Phục sinh của chúng ta, tin mừng hay chân lý Phục sinh của Kitô giáo, trước hết và trên hết khởi đi từ “những Lời Chứng”.

 
Đó là lời chứng của một Phêrô, anh Tông đồ đã từng chối Chúa: “Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân do Thái và tại chính Giêrusalem. Họ đã treo Người trên cây gỗ mà giết đi. Ngày thứ ba Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, … trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại”.

Đó là lời chứng của một Thánh Gioan người tông đồ đã được dựa đầu vào ngực Chúa trong bữa Tiệc Ly và đón nhận lời trối trước khi chết của Thầy vào buổi chiều Thứ Sáu trên đồi Sọ: “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống. Quả vậy, sự sống đã được tỏ bày, chúng tôi đã thấy và làm chứng, chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời…” (1 Ga 1,1-2).

Đó là lời chứng của của Phaolô, một người đã từng săn đuổi bách hại các Kitô hữu, đã bị đánh ngã trên đường Đamát, trở lại và dõng dạc: “Còn chúng tôi, chúng tôi xin loan báo cho anh em Tin Mừng nầy: điều Thiên Chúa hứa với cha ông chúng ta, thì Người đã thực hiện cho chúng ta là con cháu các Ngài, khi làm cho Đức Giêsu sống lại, đúng như lời đã chép trong thánh vịnh 2: Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con”. (Cv 13,32-33).

Tuy nhiên, nếu những lời khẳng định trên chỉ thuần túy là do óc tưởng tượng của con người, hay do một âm mưu tinh quái đạo diễn, thì hỏi thử liệu 2000 năm nay, sự thật về sự kiện Phục Sinh có khả năng trụ vững không giữa dòng chảy khắc nghiệt của lịch sử con người? Thế mà chân lý ấy vẫn không ngừng được thuyết phục, sự thật huyền nhiệm ấy cứ mãi mãi là điểm tựa, là hứng khởi, là hy vọng, là niềm tin của bao thế hệ con người. Điều đó, chỉ có thể cắt nghĩa được: bên sau Lời chứng ấy, bên trong Tin Mừng ấy, ở giữa câu chuyện phục sinh ấy, mồ trống ấy…, có một Đấng Phục Sinh đang thực sự hiện diện trong quyền năng vĩnh cửu của Ngài. Vâng, Kitô giáo chính là Đức Giêsu-Kitô đang hiện diện; Kitô giáo chính là cuộc gặp gỡ giữa con người và một Đấng Phục Sinh, một cuộc gặp gỡ đã trở thành cốt yếu của đức tin, của việc tôn thờ, của định hướng sống; và như thế, cử hành mầu nhiệm Phục Sinh hôm nay chính là Gặp gỡ và làm chứng về Đức Kitô phục sinh:
  • Như cuộc gặp gỡ luôn mới mẻ, tinh khôi, thân mật, trào tràn niềm vui mà Hội Thánh đã diễn tả qua kinh Ca Tiếp Liên, khi đặt trên môi của chứng nhân Maria những lời: “Tôi đã thấy nấm mồ của Đức Kitô, thấy thiên sứ chứng nhân hiển hiện, thấy y phục và khăn liệm xếp rời, thấy Đức Giêsu hy vọng của tôi…”.
  • Đó cũng là cuộc gặp gỡ mang chiều kích “hướng thượng”, hoán cải, xoay trục về phía Đấng Phục Sinh như cách cảm nhận và khuyến dụ của chứng nhân Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Cô-lô-sê của Bđ 2 hôm nay: “Anh em đã được chỗi dậy cùng với Đức Kitô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới…”.
  • Đó chính là cuộc gặp gỡ của thái độ nôn nao, khao khát, nhanh nhạy như những bước chạy vội vã đến mồ trống của hai chứng nhân Phêrô và Gioan trong buối sáng ngày thứ nhất trong tuần để cuối cùng “đã thấy và đã tin”.
Tôi nghĩ rằng các chị có và có rất nhiều “lời chứng phục sinh”. Không phải chỉ có trong kho tàng lịch sử của Hội Dòng với bao lời chứng phục sinh anh hùng của các bà, các chị tiền nhân đã khuất mà còn với bao cuộc sống âm thầm nhưng đầy sức sống phục sinh nơi các bà, các chị đau ốm liệt lào nơi nhà hưu dưỡng, hay đang xông pha trên các nẻo đường truyền giáo ở vùng sâu vùng xa.

Vâng, để ngọn lửa phục sinh, để niềm vui ngày Chúa sống lại còn đọng lại mãi trong linh hồn, trong cuộc sống, trong các mối tương quan, không có con đường nào ngoài con đường quy tụ chung quanh Đức Kitô qua phụng vụ, đặc biệt, phụng vụ Thánh lễ mỗi ngày, qua việc cầu nguyện và suy niệm Lời Chúa, qua việc tìm thấy và gặp gỡ, yêu thương và phục vụ Đức Kitô nơi anh chị em chung quanh…

Và như thế, điều cuối cùng trong giờ này đó là cùng cầu nguyện với Đấng sống lại từ cõi chết theo gợi ý của mẹ Têrêsa Calcutta:

Lạy Chúa,
Chúa đã chịu chết và sống lại,
xin dạy chúng con biết chiến đấu trong cuộc chiến mỗi ngày
để được sống dồi dào hơn.

 


IMG 0786

IMG 0791

IMG 0795

IMG 0817

IMG 0823

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Trương Đình Hiền

 Tags: Phục Sinh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Tuyển tập Mục Đồng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây