Chiếc lọ mỏng dòn ướp hương thế giới

Thứ năm - 02/04/2026 22:40 8 0
Chiếc lọ mỏng dòn ướp hương thế giới

 
Tin mừng Thánh Gioan mà chúng ta vừa nghe đã mở đầu bằng một mệnh đề mà trong đó có tới 2 từ “GIỜ” được nhấn mạnh: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết “GIỜ” của Người đã đến, “GIỜ” phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha.” Dưới ánh sáng của Lời Chúa cùng với các nghi thức phụng vụ đang và sắp diễn ra, chúng ta cùng suy niệm huyền nhiệm “Giờ” của Đức Kitô, để từ đó, chúng ta sống cái “Giờ” của Ngài trong chính đời thường (thánh hiến) của chúng ta hôm nay.

Trước hết, trích đoạn sách Xuất Hành tường thuật lại nghi lễ Vượt Qua mà Chúa truyền cho Mô-sê và A-ha-ron thông báo cho dân Ít-ra-en thực hiện trước khi “xuất Ai Cập” lên đường về đất hứa. Dấu chỉ đặc trưng của “bữa ăn Vượt Qua” nguyên thủy nầy chính là “Con chiên bị sát tế” và “máu chiên ghi trên khung cửa nhà”. Đức Kitô đã chọn khung cảnh Lễ Vượt Qua của người Do Thái để thiết lập Bí Tích Thánh Thể, Lễ Vượt Qua mới của Tân ước. Ngài đã trở thành “con chiên vượt qua bị sát tế” khi biến bánh rượu thành mình máu của Ngài, thành Thánh Thể, hiện thực hóa lời tiên báo về “Máu Giao ước”: “Máu Giao ước mới và vĩnh cửu sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội…”.  (Lời truyền phép trong KNTT, theo Sách lễ Rôma.).

Và chúng ta cũng biết rằng: sau khi cử hành Lễ “Sát tế chiên”, dân Ít-ra-en đã cùng với Mô-sê lên đường, vượt qua kiếp đời “430 năm nô lệ” (Xh 12,40) để tìm về đất hứa của tự do trong đời sống của một dân tộc được Chúa tuyển chọn. Trong khi đó, sau Tiệc Thánh Thể, Chúa Kitô đã dấn thân vào con đường khổ nạn-chết trên thánh giá và phục sinh để mang ơn cứu độ cho đoàn Dân Mới được cứu chuộc: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.” (Ga 12,32).

Khi cử hành mầu Nhiệm Thánh Thể hôm nay, chúng một lần nữa được Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Cô-rin-tô nơi BĐ 2 đã nhắc nhở: “Cho tới ngày Chúa đến, mỗi lầăn bánh và uống chén nầy, là anh em loan truyền Chúa chịu chết” (1 Cr 11,26).

Loan truyền Chúa chịu chết” phải chăng là làm chứng về cuộc khổ nạn của Chúa bằng việc chết cho tội lỗi của chính mình, bằng việc đón nhận những thương đau khổ lụy xảy đến giữa đời thường với tất cả tình yêu và trung tín, bằng việc biến cuộc sống trở nên “tấm bánh được bẻ ra” qua sự dấn thân sẻ chia và phục vụ mọi người trong tinh thần quảng đại, vị tha, bác ái…; vào cao cả hơn nữa, trở nên “những hạt lúa bị răng thú dữ nghiền nát để trở nên tấm bánh tinh tuyền cho Chúa Kitô” (Thánh Ignatio thành Antiochia); hay như cô bé Trung Quốc, thời “Cách mạng văn hóa”, sẵn sàng chấp nhận “Tử đạo vì 32 tấm Bánh Thánh Thể”; hoặc cậu bé giúp lễ thời cách mạng Pháp sẵn sàng dùng trái tim để nên nhà tạm Thánh Thể và chết vì “nhà tạm tình yêu sâu đậm” đó! …

Nhưng thiết tưởng, như sự nhắc khéo đầy tinh tế của Thánh Gioan khi thay vì tường thuật việc Lập Phép Thánh Thể lại ghi niệm về dấu chỉ Rửa Chân! Thiên Chúa đã quỳ xuống dưới con người để nhìn lên mà thể hiện long thương xót. Vâng, sống Thánh Thể, cụ thể nhất, đó chính là bắt chước Đức Kitô, quỳ xuống để nhìn lên anh chị em mình, quỳ xuống để trở nên người khiêm hạ phục vụ, quỳ xuống để thể hiện lòng thương xót… chứ không phải ở mãi trên cao để thể hiện quyền lực. Chính trong ý nghĩa này, chúng ta cầu nguyện cho các mục tử của Dân Chúa, của Giáo phận, một lần nữa, trở về với cách ứng xử của Đức Kitô Mục Tử: Rửa chân cho anh chị em mình!

Như vậy, cử hành Lễ Tiệc Ly hôm nay, mỗi người chúng ta được một lần nữa đón nhận chính “quà tặng tuyệt vời nhất” (Đức Cố GH G.P.II trong Thông điệp về Thánh Thể: “Hội Thánh đã đón nhận Thánh Thể từ Đức Kitô, Chúa của mình, không như một quà tặng – dẫu quí giá – giữa nhiều quà tặng khác, nhưng là quà tặng trỗi vượt, vì quà tặng đó chính là bản thân Người, quà tặng của một ngôi vị trong nhân tính thần linh, đồng thời cũng là quà tặng của công trình cứu độ...”.). để nhờ đó kết hợp với đời mình và toàn thể dân Chúa làm nên “Lễ Tạ Ơn” trọn hảo như đúng tên gọi của bí tích Thánh Thể: EUCHARISTIA: LỄ TẠ ƠN; và một lần nữa được gọi mời sống chính cái “Giờ” đặc biệt của Chúa Giêsu, Giờ yêu thương tự hiến, Giờ phục vụ khiêm hạ, Giờ cứu độ vinh quang…, cái “Giờ” mà diễn tả theo ngôn ngữ thi ca của nhà thơ Trăng Thập Tự, đó chính là “Giờ” Đức Kitô “Đập chiếc lọ mỏng dòn” là thân thể Ngài để xức dầu thơm cho toàn thế giới:

Ta cũng mang theo đây chiếc lọ mỏng dòn
Nhốt sẵn chất thơm của ngàn muôn thế kỷ.
Ta sẽ đập vỡ mà không lo uổng phí
Vì ta cần xức dầu thơm ta lên khắp cả vũ hoàn..
.
(Trăng Thập Tự, bài thơ “Đáp Lễ”)

Ước gì, mỗi người chúng ta, sau mệnh lệnh: “ITE MISSA EST” (Lễ đã xong, nào hãy lên đường hay “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an”), ra đi và để Thánh Thể biến cuộc đời thành “chiếc lọ mỏng dòn” ướp hương cho thế giới. Amen.



 

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Trương Đình Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập25
  • Hôm nay5,138
  • Tháng hiện tại23,676
  • Tổng lượt truy cập10,392,254
Tuyển tập Mục Đồng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây