Thật ra Chúa Giê-su không đề cao sự bần cùng vô sản, cũng chẳng bảo rằng muốn hạnh phúc thì phải là kẻ khố rách áo ôm, luôn lo âu phiền muộn (Nghèo khó là nghèo khó trong tinh thần, nghĩa là có ý thức siêu thoát, từ bỏ. Sầu khổ là đau đớn vì những bất công bất hạnh xảy đến cho tha nhân hay vì những lỗi lầm thiếu sót mà bản thân mắc phải trong tình mến). Người cũng không nói hạnh phúc đó là hạnh phúc tương lai như một thứ thuốc phiện ru ngủ, một kiểu đền bù cho cuộc đời hôm nay thiếu thốn, lao nhọc, khốn khổ; nhưng là hạnh phúc hiện tại, ngay bây giờ.
Lạy Chúa Giêsu, xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa. Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương, để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ.
Trong khi chờ Chúa trở lại, chúng ta nỗ lực sử dụng tài năng Chúa ban. Làm sao sinh lợi được nhiều nhất và hiệu quả nhất từ số vốn mình nhận? Làm sao để Thiên Chúa được vinh danh hơn trên mặt đất này? Đầu tư đòi sáng tạo của khối óc và đam mê của trái tim. Đầu tư đòi chấp nhận liều lĩnh, nỗ lực và căng thẳng. Nhưng chúng ta dám chấp nhận sự dấn thân này chỉ vì yêu Giêsu.
Chúa còn cho những người hiền lành, khao khát sự công chính, biết thương xót người, có lòng trong sạch, biết tạo ra sự bình an là có phúc. Những người này, người ta hiểu được và dễ cảm nhận. Nhưng còn những người bị tù đầy, bị bách hại vì sự công chính mà được cho là có phúc thì thật khó hiểu. Có chăng họ được người đời kính nể và khen lao vì sự can đảm và nghĩa khí của họ.
Bài Tin Mừng hôm nay thật là ngắn, chỉ gồm có hai câu. Nhưng câu chuyện kể lại có thế làm chúng ta bối rối. Đức Giêsu đã gặp sự chống đối từ phía các kinh sư và người Pharisêu. Bây giờ Ngài lại gặp sự hiểu lầm từ phía những thân nhân, trong đó có thể có thân mẫu của Ngài (x. Mc 3, 31).
Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.
“Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay.” Sau khi Đức Giêsu chịu cái chết dữ dằn, được phục sinh và lên trời, Giáo hội bước vào một giai đoạn mới, giai đoạn chờ đợi ngài quang lâm. Trong giai đoạn này, khi Chúa Giêsu vừa vắng mặt, vừa hiện diện, Các Kitô hữu ăn chay, vác thánh giá theo Chúa Giêsu, dù họ vẫn luôn sống trong niềm vui, bởi tin vào Đấng đã phục sinh vinh hiển.