Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.
“Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay.” Sau khi Đức Giêsu chịu cái chết dữ dằn, được phục sinh và lên trời, Giáo hội bước vào một giai đoạn mới, giai đoạn chờ đợi ngài quang lâm. Trong giai đoạn này, khi Chúa Giêsu vừa vắng mặt, vừa hiện diện, Các Kitô hữu ăn chay, vác thánh giá theo Chúa Giêsu, dù họ vẫn luôn sống trong niềm vui, bởi tin vào Đấng đã phục sinh vinh hiển.
Con người tên Giê-su Na-da-rét, đối tượng tin yêu sau 18 thế kỷ của các nữ tu dòng Kín ấy, lúc này đang tiến về chúng ta. Và Gio-an Tẩy giả khiến tính tò mò của chúng ta bị kích thích: “Người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi”. Làm thế nào mà không nghĩ tới Lời tựa trong Tin Mừng thứ bốn : “Lúc khởi nguyên đã có Ngôi Lời” (Ga 1,1). Thật là mầu nhiệm! Một nhân vật nói về một nhân vật : Người đến sau tôi và Người đã có trước tôi, Gio-an Tẩy Giả thú nhận cách dứt khoát : “Tôi đã không biết Người”. Ấy thế mà Chúa Giê-su là anh em họ của Gio-an.
Nhưng có ai trong chúng ta lại không là tội nhân? Có ai trong chúng ta lại công chính thánh thiện đến độ không cần phải sám hối (Mc 1, 15)? Hôm nay Đức Giêsu vẫn đi ngang qua đời tôi, tưởng như tình cờ, vẫn thấy tôi và gọi tôi, vẫn mời tôi ra khỏi chỗ ngồi vững chãi của mình, và bỏ lại tất cả sau lưng. Xin được như Lêvi đứng lên ngay để theo Ngài.
Người ta có thề đi ngang hàng với nhau, chứ không phải khiêng nhau nữa. Nhìn nhóm người trên, tôi tự đặt cho mình vài câu hỏi. Khi tôi bất toại, có người bạn nào giúp tôi không? Tôi có khiêm nhường để cho người khác giúp tôi không? Tôi có sẵn sàng để người khác đưa tôi đến với Giêsu không? Tôi có chấp nhận vất vả để giúp một người bạn đang gặp khó khăn không?
Mang danh hiệu Mến Thánh Giá, khi tuyên khấn chúng ta công khai nói với mọi người về quyết định nên giống Người hơn nữa trong từng ngày sống. Chúng ta có can đảm để Người mượn thân xác của mình để tiếp tục hy sinh cho phần rỗi anh chị em đồng loại? Chúng ta có yêu Chúa trên hết mọi sự và sẵn sàng dâng tiến, trao gửi và cống hiến thân xác cho Chúa Giêsu Kitô, để Người dùng mà thực hành các việc đền tội, hãm mình; đón nhận những lao nhọc vất vả, cô đơn với Đức Kitô chịu đóng đinh để trở thành hạt giống Tin Mừng cho cộng đoàn, cho sứ vụ không ?
Thái độ chạnh lòng thương và đụng đến người phong của Đức Giêsu đã gợi hứng cho nhiều tâm hồn noi gương bắt chước. Tại nhiều trại phong ở Việt Nam, ta thấy bóng dáng của các nữ tu. Họ ở trại phong Bến Sắn, Di Linh, Quy Hòa, Văn Môn… Nhiều nữ tu đã hiến dâng tuổi trẻ của mình để phục vụ người phong, đụng đến những vết thương tàn phế nơi thân xác họ. Các chủng sinh Miền Bắc cũng đã quen tiếp xúc với người phong, ở lại với họ, săn sóc và chia sẻ thân phận của họ. Giáo hội Công Giáo sung sướng được phục vụ người phong ở khắp nơi, và coi đây như một nét đặc trưng của khuôn mặt Giáo Hội.