Tuần V Mùa Chay đưa chúng ta tiến gần hơn đến đỉnh cao của mầu nhiệm Thập giá. Phụng vụ như phủ một tấm màn thinh lặng lên Thánh giá, không che khuất, nhưng mời gọi chúng ta bước vào chiều sâu của một tình yêu tự hiến. Khi chiêm ngắm Thập giá, ta không chỉ thấy đau khổ, nhưng còn nhận ra một sự nghèo khó đến tận cùng nơi Đức Giêsu Kitô.
Công đồng Vaticanô II khẳng định: “Tự bản chất, Giáo Hội lữ hành là Giáo Hội truyền giáo.” (Ad Gentes, số 2). Điều đó có nghĩa là sứ mạng loan báo Tin Mừng không chỉ thuộc về một số người, nhưng là trách nhiệm của toàn thể Dân Chúa. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng nhắc nhở: “Mỗi Kitô hữu và mỗi cộng đoàn phải nhận ra rằng mình được Thiên Chúa sai đi.” (Evangelii Gaudium, số 273)
Thập giá không chỉ là dấu chỉ của đau khổ, nhưng là lời mời gọi bước vào một đời sống dấn thân – dấn thân trong phục vụ, dấn thân trong hiến trao, và dấn thân trong tình yêu không điều kiện. Ai can đảm bước theo con đường ấy, người đó sẽ khám phá rằng chính khi hiến mình, ta lại tìm được sự sống đích thực.
Mỗi ngày sống là một quà tặng của tình yêu Cha. Nhưng khi hướng nhìn lên Thập giá Đức Giêsu Kitô, chúng con nhận ra rằng tình yêu ấy không chỉ được tỏ bày qua những hồng ân dịu dàng, mà còn được khắc ghi qua sự hiến dâng đến tận cùng của Con Một Cha.
Lạy Thánh Cả Giuse, là đấng phù hộ mạnh thế trước Tòa Thiên Chúa, là cha nhân hiền của chúng con. Xin cha cầu bầu cho chúng con trước Tòa Chúa Giêsu là Đấng xưa cha đã nhiệt thành bảo hộ, Đấng đã chẳng nề kính trọng, yêu mến và vâng lời cha, như một người con thảo. Xin cho chúng con luôn trung thành với Đức Kitô là đầu của Hội Thánh, để tất cả cùng nhau xây dựng Nhiệm Thể Đức Kitô như lòng Chúa ước mong. Amen.
Từ cạnh sườn bị đâm thâu, máu và nước tuôn trào như nguồn mạch sự sống. Đó là hình ảnh của một trái tim bị tổn thương nhưng không khép kín; trái lại, vẫn mở ra để yêu thương và tha thứ. Thập giá cho thấy tình yêu đích thực không né tránh đau khổ, nhưng dám đi xuyên qua đau khổ để cứu độ. Nhìn lên Thập giá, chúng con xác tín rằng: mình được yêu, và được yêu đến cùng.
“Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! ...” (Mt 17, 4). Cũng như các môn đệ, Chúa cũng mời gọi con hãy lên núi để xây dựng tương quan cá vị và sống mật thiết với Chúa.
Khi Chúa mời gọi chúng ta vác thập giá theo Người, Người không che giấu sự thật rằng con đường ấy sẽ dài, sẽ mệt, và có lúc rất cô đơn. Sẽ có những ngày chúng ta không đủ mạnh để bước nhanh, thậm chí không đủ can đảm để bước tiếp. Nhưng giữa hành trình đầy thử thách ấy, lời hứa của Chúa vẫn vang lên như một điểm tựa vững chắc: “Ai bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ.”
Sự thánh thiện không phải là khoảng trống vắng bóng tội lỗi, mà là sự đong đầy của tình yêu. Khi trái tim chúng ta đầy ắp tình yêu của Chúa, thì không còn chỗ cho những ý định xấu xa trú ngụ.
Trong một thế giới đề cao hưởng thụ và né tránh đau khổ, Thập giá vẫn đứng đó như một lời nhắc nhở âm thầm nhưng mạnh mẽ: tình yêu đích thực luôn đi kèm với hy sinh. Không có hy sinh, tình yêu dễ trở nên nông cạn; không có Thập giá, tình yêu sẽ thiếu chiều sâu và sức biến đổi.