Thật cảm động trước nghĩa cử đầy tình thương, hỗ trợ và giúp đỡ “Những bao gạo nghĩa tình”, thảo thơm “bát cơm chia sẻ, hạt muối cắn đôi, cọng rau bẻ nửa” đến từ sự quan tâm của quý cha sở và anh chị em trong các giáo xứ dành cho chúng con giữa dịch bệnh.
cầu mong cho có nhiều người hảo tâm rộng ta giúp đỡ, cách riêng đối với những anh chị em khó khăn trong giáo xứ mà tôi đang sinh sống để phần nào chia sớt những khó khăn trong cơn đại dịch. Để từng ngày hơi ấm tình Chúa và tình người được lan tỏa khắp nơi.
Các chị không hề nói với nhau về đời sống ơn gọi tu trì: “Chúng tôi không biết rằng Chúa Thánh Thần đã khơi dậy trong chúng tôi cơn khát này”. Sơ nói tiếp: “Thiên Chúa có chương trình của Ngài và Ngài biết thời gian và địa điểm dành cho mỗi người”.
Cuộc sống cần có hoài bão, ước mơ và sự cầu tiến… nhưng cần phân định đâu là hoài bão, đâu là cầu danh để rồi cần có điểm dừng nhằm phân biệt điều thiết yếu và điều tôi muốn. Trong cuộc sống, tiền - quyền - danh mọi thứ đều tương đối, điều cần thiết là sống làm sao để nên người hữu ích.
Việc Khấn Dòng hôm nay, một cách nào đó, là thực hành chính việc mà Đức Kiô đã “chuẩn nhận” để dành riêng cho Ngài, để thuộc về Ngài: “Hãy để cô ấy yên hầu cô ấy giữ lại dầu thơm này cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì anh em luôn có bên cạnh; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.”
Lễ khấn dòng không rước xách linh đình, không dàn chào đưa đón, không nhạc kịch múa ca nhưng đổi lại, quý Dì trong Ban Tổ Chức, ban tiếp tân, ban ẩm thực được tham dự thánh lễ cùng với chị em cách trọn vẹn và sốt sắng.
Đang khi làm dấu Thánh giá, chúng ta dâng lời cầu nguyện của thể xác, khẩn cầu Chúa Ba Ngôi. Và khi cuộc sống khiến chúng ta không nói nên lời hay quá mệt mỏi, lời cầu nguyện đơn giản nhất có thể là quỳ gối dưới bóng của Đấng Tình Quân hay nhìn lên thánh giá, trao dâng một nụ hôn bé nhỏ của mình.
Chả ai muốn bỏ Sài Gòn đâu ! Đơn giản Sài Gòn vẫn là nơi nương tựa, vẫn là nơi cưu mang cho những mảnh đời bất hạnh. Cũng thương đau lắm khi phải rời nơi chôn nhau cắt rốn để tìm về Sài Gòn để tìm kế sinh nhai. Có lẽ không còn cách nào khác và với lệnh gia hạn nên họ đành phải về.
Nhiều năm trời ky cóp nhưng đến khi chợp mắt khép mi coi như không còn gì để bám víu. Con người dù sang, dù giỏi cho đến mấy thì cũng chỉ là không không trước cái chết. Cái chết là dấu chấm hết cho cuộc đời trần thế của những người không tin. Những người tin thì lại tin ở ngưỡng cửa sau cái chết và lại nài xin lòng thương xót Chúa.