Cảm ơn chị, cảm ơn chị thật nhiều về tất cả những hy sinh âm thầm, những việc phục vụ tận tình, sự quảng đại dâng hiến cho Hội Dòng, cảm ơn những lời động viên, góp ý chị đã dành cho chúng em. Gương sáng của chị, em tin Chúa đã nhìn thấy rõ và Hội dòng luôn nhớ ơn Chị.
Với dịch bệnh này, con người không còn cao ngạo, con người không còn khoe mẽ và tự cao tự đại nữa. Sự kiêu hãnh của con người dường như bị dập tắt trước sức mạnh vô hình của con virus quái ác.
Trong những thời khắc khó khăn này, có nhiều người cảm thấy mất phương hướng và bên cạnh đó, họ không thể tìm thấy sự bình an đến từ Đức Kitô. Vậy, 6 ý tưởng sau đây có thể giúp chúng ta khám phá lại “món quà” mà Chúa Giêsu đã trao ban cho nhân loại, trước khi Người lên trời về cùng Cha Người: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy.” (Ga 14, 27)
Vâng! Chúa vẫn có đó, ngay trong cơn đại dịch để nối liền giữa xa cách, để thắp lên hy vọng giữa cơn tuyệt vọng. Chúa là vậy! Không bao giờ tôi hiểu hết về Ngài nhưng tôi tin tín thác mọi sự trong tay Thiên Chúa của tôi.
Vẫn biết rằng, cuộc sống không thiếu những nỗi sợ bởi nó là cuộc đời. Và nhờ vậy để ta biết con người mình với bao giới hạn, mong manh nếu không có ơn Chúa. Nhưng đừng quên rằng, cứ nhìn vào cuộc sống, nhìn những người ngay bên cạnh , thiết nghĩ ta sẽ thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều người.
Tặng quà, nhận quà từ lâu đã là một nghĩa cử phổ biến trong đời sống xã hội, trong đạo cũng như ngoài đời. Việc tặng quà và nhận quà là cách đối nhân xử thế giữa người với người trong cuộc sống. Người ta thường tặng quà cho nhau vào những dịp lễ, tết, sinh nhật, bổn mạng, hôn phối, khấn dòng, chịu chức linh mục…
Giữa cơn dịch bệnh quái ác này, những cái gọi là thể hiện tâm linh cũng như tình nghĩa con người với nhau cũng bị dừng lại. Có những đám tang mà lẽ ra phải đến để tri ân, chia sẻ với gia đình và người quá cố vì sự ra đi của người thân nhưng đành chịu.
Côvy đến đã để lại cho con người bao là mất mát. Chuyện "đi về" không tránh khỏi nhưng rồi chuyến đi về của người thân yêu sao chua xót quá ! Người thân yêu ra đi đã đắng, còn phần cay để lại cho gia đình.
Làm người công giáo là điều tuyệt vời nhất đã xảy ra cho tôi. Tôi cảm thấy mình hạnh phúc, được Mẹ Giáo hội chào đón. Dù không phải là hoàn hảo nhưng tôi yêu mến Giáo hội. Tôi cũng biết rằng việc sống đức tin và kiên trì cầu nguyện không giải thoát tôi khỏi những khó khăn trong cuộc sống thường ngày, nhưng trái lại, trên con đường đó tôi sẽ đối mặt với những hoàn cảnh mà từ đây tôi chỉ có thể thoát ra nhờ sự giúp đỡ của Thiên Chúa.