Suy niệm tuần V Mùa Chay: Người môn đệ thừa sai cùng chết với Đức Kitô để sinh hoa trái Phục Sinh

Thứ sáu - 20/03/2026 21:19 10 0


Suy niệm tuần V Mùa Chay

NGƯỜI MÔN ĐỆ THỪA SAI
CÙNG CHẾT VỚI ĐỨC KITÔ ĐỂ SINH HOA TRÁI PHỤC SINH
 
“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó trơ trọi một mình” (Ga 12,24)

 
Lời dẫn

Kính thưa cộng đoàn, chúng ta bước vào giờ suy niệm này trong bầu khí lắng đọng của Tuần V Mùa Chay, khi hành trình thiêng liêng đang tiến gần đến mầu nhiệm trung tâm của đức tin: mầu nhiệm Thập giá và Phục Sinh.

Nếu những tuần trước mời gọi chúng ta trở về, hoán cải và dấn thân, thì Tuần V đưa chúng ta đi sâu hơn vào cốt lõi của đời môn đệ: con đường từ bỏ và hiến mình.

Con đường từ bỏ và hiến mình

Lời của Đức Giêsu Kitô vang lên như một quy luật của sự sống: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó trơ trọi một mình.” Đây không chỉ là một hình ảnh tự nhiên, nhưng là một chân lý thiêng liêng: muốn sinh hoa trái, phải chấp nhận chết đi.
Trong một thế giới đề cao tiện nghi và cái tôi cá nhân, lời mời gọi “chết đi” xem ra nghịch lý. Nhưng chính nơi nghịch lý ấy, người môn đệ khám phá ra con đường dẫn đến sự sống đích thực.
Đặc biệt trong đời sống thừa sai, người môn đệ không chỉ được sai đi, mà còn được mời gọi bước theo con đường của Thầy: con đường hiến thân – con đường Thập giá – con đường dẫn tới vinh quang Phục Sinh.

Quy luật của hạt lúa – quy luật của đời môn đệ

Hình ảnh hạt lúa diễn tả một quy luật không thể thay đổi: nếu không chết đi, hạt lúa sẽ mãi cô độc, chỉ khi chấp nhận mục nát, nó mới sinh nhiều bông hạt.
Đời sống người môn đệ cũng vậy. Nếu chỉ giữ lấy mình, tìm kiếm an toàn và lợi ích riêng, chúng ta sẽ không thể sinh hoa trái. Nhưng khi dám từ bỏ, dám cho đi, dám hy sinh, đời sống sẽ trở nên phong phú.
“Chết đi” ở đây không phải là một cái chết thể lý, nhưng là cái chết của con người cũ: chết cho ích kỷ, cho ý riêng, chết cho những đam mê không phù hợp với Tin Mừng.
Đó là một hành trình diễn ra mỗi ngày, trong những lựa chọn rất cụ thể và đôi khi rất nhỏ bé.
Chính khi chấp nhận “chết đi” như thế, người môn đệ bước vào sự sống mới: sự sống của ân sủng, của tự do nội tâm và của tình yêu đích thực.

Sinh hoa trái trong đời sống thừa sai

Trong sứ vụ tông đồ, không thiếu những lúc mệt mỏi, khô khan, hay không thấy kết quả. Có những hy sinh âm thầm không được ghi nhận. Có những cố gắng dường như không sinh hoa trái.
Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc nhở: hoa trái không đến từ thành công bề ngoài, nhưng từ sự hiến thân. Một lời cầu nguyện âm thầm, một hy sinh kín đáo, một việc phục vụ không ai biết đến. Tất cả đều là những hạt giống được gieo vào lòng đất.
Có thể chúng ta không thấy ngay kết quả, nhưng Thiên Chúa vẫn âm thầm làm cho hạt giống lớn lên vào thời điểm của Ngài. Niềm hy vọng Phục Sinh giúp người môn đệ không nản lòng nhưng kiên trì và trung thành, tin rằng không có hy sinh nào là vô ích khi được dâng lên Chúa.

Hiệp thông với Thập giá theo linh đạo Mến Thánh Giá

Linh đạo Mến Thánh Giá giúp chúng ta hiểu sâu hơn ý nghĩa của việc “chết đi”. Đó không phải là chấp nhận đau khổ cách thụ động, nhưng là đón nhận Thập giá trong tình yêu và niềm tin.
Thập giá của Đức Giêsu Kitô không phải là thất bại, nhưng là đỉnh cao của tình yêu hiến mình. Từ đó, ơn cứu độ tuôn trào cho nhân loại. Trong đời sống thường ngày, mỗi người chúng ta đều có những “thập giá” riêng: khó khăn trong công việc, những hiểu lầm trong tương quan hay chính những giới hạn của bản thân. Nếu được đón nhận với lòng tín thác và kết hợp với Thập giá Chúa, tất cả sẽ trở thành nguồn ơn cứu độ cho mình và cho người khác.
Như thế, mỗi hy sinh nhỏ bé không còn vô nghĩa, nhưng trở thành một phần trong công trình cứu độ của Thiên Chúa.

Thinh lặng xét mình 

Trước lời mời gọi “chết đi để sinh hoa trái”, tôi tự hỏi lòng mình:
Tôi có sẵn sàng từ bỏ cái tôi và ý riêng để sống theo ý Chúa không?
Tôi có biết đón nhận những hy sinh nhỏ bé với lòng yêu mến không?
Tôi có thường né tránh khó khăn, tìm sự dễ dàng cho bản thân không?
Khi gặp thử thách, tôi có còn giữ được niềm hy vọng và tín thác không?
Tôi có tin rằng những hy sinh âm thầm có thể sinh hoa trái thiêng liêng không?
Trong thinh lặng, mỗi người thành thật nhìn lại mình trước mặt Chúa.
Có thể chúng ta vẫn còn sợ mất mát, sợ hy sinh.
Có thể chúng ta chưa dám “chết đi” để sống trọn vẹn cho Chúa và tha nhân.
Xin Chúa tha thứ và nâng đỡ chúng ta. Xin Chúa ban ơn để ta biết can đảm bước theo con đường Thập giá, với niềm tin tưởng rằng chính nơi đó, sự sống mới đang được khai sinh.

Lời nguyện kết

Lạy Đức Giêsu Kitô, Chúa đã chấp nhận chết đi như hạt lúa rơi vào lòng đất để đem lại sự sống cho muôn người. Xin dạy chúng con biết bước theo con đường của Chúa: biết can đảm từ bỏ chính mình, biết đón nhận những hy sinh hằng ngày với lòng yêu mến. Xin cho chúng con tin rằng không có hy sinh nào là vô ích, nhưng tất cả đều có thể sinh hoa trái khi được kết hợp với Thập giá của Chúa. Ước gì đời sống chúng con trở nên như những hạt lúa nhỏ bé, âm thầm chết đi để sinh nhiều hoa trái cho Giáo Hội và cho thế giới. Amen.
Gợi ý thực hành trong tuần
Trong tuần này, mỗi người cố gắng sống tinh thần “hạt lúa chết đi” qua những việc cụ thể:
  • Sống thinh lặng hơn, tập trung vào công việc hiện tại như một cách kết hợp với Thập giá Chúa.
  • Giảm thời gian sử dụng điện thoại, dành thời gian cầu nguyện và dâng lời nguyện tắt.
  • Tập chấp nhận một hy sinh nhỏ mỗi ngày (nhẫn nhịn, phục vụ âm thầm, từ bỏ ý riêng).
  • Cầu nguyện cách đặc biệt cho các em bé nữ phải lao động sớm vì hoàn cảnh khó khăn, để các em được yêu thương và có cơ hội đến trường.
 

Tác giả bài viết: Ban Truyền Thông

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập34
  • Hôm nay8,833
  • Tháng hiện tại302,053
  • Tổng lượt truy cập10,258,696
Tuyển tập Mục Đồng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây