Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà để cây đời con sinh thêm hoa trái. Chúa cương quyết chinh phục con cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.
Lễ Đức Mẹ được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, nhắc chúng ta nhiều điều. Lễ này nhắc chúng ta về thế giới của Thiên Chúa, về quê hương vĩnh cửu. Chúng ta dễ bị hút xuống thế giới này, với vẻ đẹp và nỗi khốn cùng của nó. Chúng ta loay hoay giải quyết không xong những vấn đề của trái đất, vì quên nhìn nó từ trên cao và hướng nó về trời cao.
“Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau…”. Lúc thốt lên những lời này, Đức Giê-su đặt kẻ đương thời trước sự chọn lựa dứt khoát: phải có quan điểm… theo hay chống Người. Niềm tin vào Người sẽ phải đi trước các liên hệ gia đình thiêng thánh nhất (x. Lc 9,59-62). Và điều này sẽ thấy rõ sau khi Người sống lại và Tin Mừng bắt đầu được rao giảng.
Trẻ em có chỗ trong Nước Trời và trong Giáo Hội tại thế.Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin.Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta:“Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.”Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu?
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận, xin dạy con biết phục vụ âm thầm. Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt, xin dạy con biết yêu thương tự hiến. Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ, xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm. Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị, xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
Sống linh đạo Mến Thánh Gía, chúng con được mời gọi chiêm ngắm Chúa trên Thánh giá để học với Chúa lời “ Xin Vâng” trong mọi hoàn cảnh của chúng con. Xin Chúa ban cho mỗi chúng con những ơn cần thiết để có thể thưa “Này con đây, xin Chúa hãy dùng con như Chúa muốn” trong hành trình sống ơn gọi tận hiến của chúng con. Xin cho chúng con dám bỏ cái Tôi của mình và luôn suy niệm lời dạy của Thánh Phaolô “Đức Giêsu Kitô đã hạ mình xuống, vâng lời cho đến nỗi phải chết, và chết trên cây thập tự” (Pl 2,8), để khiêm nhường, can đảm sống tâm tình người con thảo với Chúa Cha trong gia đình Hội dòng của chúng con.
Thánh Laurensô đã bị thiêu sống ở Rôma trên một chiếc giường sắt, sau khi ngài đã phân phát tài sản của cộng đoàn cho người nghèo. Thầy phó tế Laurensô đã sống như người phục vụ cho Đức Kitô (c. 26) bằng cuộc sống và cái chết tử đạo năm 258. Được ở bên Thầy Giêsu mãi mãi và được Cha Thầy quý trọng, đó là điều Laurensô được hưởng và cũng là hy vọng của chúng ta.
Làm lớn ở trong nhóm hay trong Giáo Hội, đó vẫn là mối bận tâm gây tranh cãi giữa các môn đệ Thầy Giêsu. Sau khi Thầy loan báo lần thứ hai về cuộc Khổ nạn (Mt 17, 22-23), các môn đệ vẫn bị hút vào câu hỏi ai là người lớn nhất (c. 1). Như một nhà sư phạm khéo léo, Thầy Giêsu đã gọi một em nhỏ lại, đặt em đứng giữa các ông, và đưa ra câu trả lời.
Có lần Thánh Gioan Boscô hỏi các học sinh của Ngài đang chơi đùa: “Nếu ngay bây giờ các con biết mình sắp chết, các con sẽ làm gì?” Một số trả lời sẽ đi vào nhà thờ cầu nguyện, một số khác cho biết sẽ đi xưng tội dọn mình chết lành. Riêng Đôminicô Saviô điềm nhiên trả lời: “Nếu trong giây lát con sẽ chết, con vẫn tiếp tục cuộc chơi”. Bởi lẽ thánh nhân luôn dọn tâm hồn sẵn sàng và cho rằng bổn phận lúc này của mình là chơi đùa giải trí.