Nghèo khó – con đường ở lại trong tình yêu thập giá

Thứ năm - 19/03/2026 23:00 11 0
Nghèo khó – con đường ở lại trong tình yêu thập giá
“Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”
(Mc 15,34)





Tuần V Mùa Chay đưa chúng ta tiến gần hơn đến đỉnh cao của mầu nhiệm Thập giá. Phụng vụ như phủ một tấm màn thinh lặng lên Thánh giá, không che khuất, nhưng mời gọi chúng ta bước vào chiều sâu của một tình yêu tự hiến. Khi chiêm ngắm Thập giá, ta không chỉ thấy đau khổ, nhưng còn nhận ra một sự nghèo khó đến tận cùng nơi Đức Giêsu Kitô.

Ngài vốn là Con Thiên Chúa, là Đấng nắm giữ muôn loài. Thế nhưng trên Thập giá, Ngài hoàn toàn trút bỏ mọi vinh quang. Không còn phép lạ. Không còn đám đông tung hô. Không còn bạn hữu ở bên. Ngài bị lột trần, bị treo lên giữa trời và đất, như một kẻ hoàn toàn trắng tay. Đỉnh cao của cái nghèo ấy là cảm nghiệm bị bỏ rơi: “Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”  (Mc 15,34)

Đó không phải là tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng là tiếng kêu của một Đấng đã đi vào tận cùng thân phận con người. Nghèo không chỉ là thiếu của cải. Nghèo là khi không còn gì để bám víu ngoài một mình Thiên Chúa. Và chính trong khoảnh khắc tưởng như mất tất cả ấy, Đức Giêsu Kitô lại thực hiện hành vi phó thác trọn vẹn nhất: “Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn trong tay Cha.” (Lc 23,46). Ngài nghèo đến mức chỉ còn lại Chúa Cha là gia nghiệp. Và chính sự nghèo ấy trở thành đỉnh cao của tình yêu.

Tuần V Mùa Chay mời gọi chúng ta tự hỏi: Gia nghiệp đời tôi là gì? Tôi đang bám víu vào điều gì để tìm sự an toàn? Danh tiếng? Thành công? Sự nhìn nhận? Những tương quan đem lại cho tôi cảm giác mình quan trọng? Chúng ta có thể không giàu của cải, nhưng vẫn rất giàu “cái tôi”: giàu tự ái, giàu ý riêng, giàu nhu cầu được khẳng định. Chính những thứ vô hình ấy đã trói buộc ta chặt hơn cả tiền bạc, và làm ta chậm bước trên con đường bước theo Thập giá.

Trong xã hội hôm nay, nơi giá trị con người thường được đo bằng sở hữu và thành tích. Sống nghèo khó là một chọn lựa ngược dòng. Nghèo là sống giản dị giữa một thế giới phô trương. Nghèo là biết đủ giữa một nền văn hóa tiêu thụ. Nghèo là sẵn sàng chia sẻ thời gian, sự chú ý và lòng cảm thông... Tất cả những điều ấy quý hơn cả vật chất.

Tinh thần nghèo khó có khi rất cụ thể: Chấp nhận làm một công việc âm thầm mà không cần được ghi nhận; Nhường phần ý kiến của mình để giữ sự hiệp nhất; Sẵn sàng cho đi thời gian dù lịch trình đã kín; Can đảm nhận lỗi thay vì bảo vệ cái tôi.

Đối với người sống linh đạo Mến Thánh Giá, nghèo khó không chỉ là một nhân đức, nhưng là một cách “ở lại” trong tình yêu Đấng Chịu Đóng Đinh. Khi ta dám buông mình khỏi những bảo đảm của riêng mình, ta bắt đầu chạm đến tự do nội tâm. Một thứ tự do giúp ta yêu mà không tính toán, cho đi mà không sợ mất mát.

Nghèo khó đích thực không làm ta nhỏ đi, nhưng làm ta tự do hơn. Tự do khỏi nhu cầu phải hơn người khác. Tự do khỏi sợ hãi bị quên lãng. Tự do để yêu như Đức Kitô đã yêu.

Lạy Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh, xin cho chúng con biết chiêm ngắm sự nghèo khó của Chúa trên Thập giá và nhận ra đó chính là đỉnh cao của tình yêu tự hiến. Xin giải thoát chúng con khỏi những bám víu vô hình đang trói buộc tâm hồn: bám víu vào cái tôi, vào sự nhìn nhận, vào những bảo đảm mong manh của thế gian. Xin dạy chúng con biết sống giản dị giữa một thế giới nhiều đòi hỏi, biết phó thác giữa những bất an, và biết chọn Chúa làm gia nghiệp duy nhất của đời mình. Trong những ngày cuối của Mùa Chay này, xin cho chúng con can đảm bước vào con đường tự hủy trong tình yêu, để cùng Chúa đi qua Thập giá mà tiến đến ánh sáng Phục Sinh.

Tác giả bài viết: Ban Truyền Thông

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập40
  • Hôm nay5,239
  • Tháng hiện tại295,132
  • Tổng lượt truy cập10,251,775
Tuyển tập Mục Đồng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây