Thật vinh hạnh khi được thuộc về Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, Công giáo và tông truyền, với đầy đủ bảy Bí tích, lòng sùng kính Đức Maria và những giáo huấn nhất quán được củng cố bởi các Giáo phụ từ thời sơ khai.
Công nghệ tự nó không xấu; nó phản chiếu trạng thái tâm linh và xã hội của con người. Nếu ta dùng nó cho công ích, cho tình người, cho lời cầu nguyện, nó trở thành phương tiện của ơn lành. Nhưng nếu ta để nó nuốt chửng thời gian, quan hệ, và niềm tin, nó trở thành công cụ của diệt vong tinh thần.
Trở về sau chuyến đi, lòng tôi chan chứa biết ơn và quyết tâm tiếp tục bước đi trong đức tin, mở ra những chân trời của hy vọng và yêu thương. Dù hành trình đã khép lại, tôi tin rằng những cảm nghiệm thiêng liêng này sẽ còn đồng hành với tôi trong đời sống hằng ngày, giúp tôi sống tốt hơn, yêu thương hơn và kiên trì bước theo Chúa với một tâm hồn đơn sơ và chân thành.
Trong một khán phòng chật kín người vào ngày thứ hai của hội nghị SEEK diễn ra từ 1 – 5 / 1 / 2026 tại Columbus, Ohio, ông Mike Iversen, phụ trách chương trình đào tạo môn đệ của SPIRITUS Ministries, đã chia sẻ 10 cách giúp giảm bớt lo âu về tương lai.
Những bước chân vẫn âm thầm, lặng lẽ đi vào thế giới hôm nay. Khi nhiều người chọn lối sống thoát tục, tìm cách rút khỏi thế gian, thế nhưng người Kitô hữu được mời gọi sống tinh thần của Con Thiên Chúa đã nhập thể làm người. Chúa Giêsu đến với con người bằng chính thân xác phàm nhân; và hôm nay, Ngài tiếp tục đến với con người qua chính con người.
Rạo rực niềm vui Giáng Sinh về! Ánh đèn ấm áp tỏa chiếu, những lời chúc đầy ý nghĩa và một niềm hạnh phúc trào dâng khi niềm vui ấy được trao ban đến với mọi người. Đã nhiều năm mừng đại lễ Giáng Sinh, đối với tôi, năm nay là một năm tròn đầy ý nghĩa nhất. Mỗi chặng đường đi qua, mỗi hành trình khép lại đều để lại trong tôi một dấu ấn riêng. Tôi không muốn những điều ấy trôi vào quên lãng và muốn được lan tỏa những điều tuyệt vời ấy đến với muôn người.
Mỗi người tu sĩ bước theo chân Chúa Giêsu cũng được kết giao đời mình với Thiên Chúa qua việc tôi ký kết và đọc lời tuyên khấn với Chúa trước mặt vị đại diện Giáo Hội và chị em trong Hội dòng. Đó cũng là giao ước giữa tôi với Chúa Giêsu trong ơn gọi thánh hiến qua gia đình mang tên Mến Thánh Giá. Đây là một dấu ấn quan trọng dẫn tôi đến với mối tương quan mật thiết hơn với Chúa Giêsu, Đấng chịu đóng đinh trên Thập giá.
Nghĩ về mùa bão lũ nơi quê hương đất Việt đã trải qua, nó không chỉ cuốn trôi ruộng vườn và mái nhà. Nó bóc trần sự mong manh của con người. Lúc nước dâng quá ngực, toàn cảnh vật chìm vào đêm tối, mất điện, nước uống cạn dần, con người không còn đủ sức để nói về những lý tưởng đẹp đẽ. Người ta chỉ đứng đó, run rẩy, nhìn nhau trong bóng tối và lặng lẽ tự hỏi: nếu mọi thứ sụp đổ, tôi còn gì để tin?
Mỗi lần Giáng Sinh về, lòng tôi lại rạo rực lên một niềm vui khó diễn tả. Niềm vui ấy không chỉ đến từ tiếng nhạc tưng bừng đang đánh thức cả phố phường sau những ngày dài mệt mỏi hoặc từ những ánh đèn lung linh đang thắp sáng từng mái nhà, từng góc phố. Niềm vui ấy còn đến từ một điều sâu xa hơn: đó là cảm xúc thiêng liêng khi được mừng ngày Con Thiên Chúa đã làm người, đem Ánh Sáng xuống trần gian vì yêu thương toàn thể nhân loại.