Qua tất cả những điều này, cảm xúc của những người sống sót vẫn còn đọng lại: lòng biết ơn Chúa vì vẫn còn sống. Tuy nhiên, lòng biết ơn này ngay lập tức bị dày vò bởi cảm giác tội lỗi: chúng ta còn sống, nhưng biết bao người khác đã chết. Hãy tin tôi, không ai được lợi gì từ chiến tranh; tôi đang nói trên phương diện con người.
Nhưng dù tôi có “trang điểm” chân dung mình thế nào, tôi luôn tự nhắc: đừng đánh mất chính mình. Đừng rời xa linh đạo Mến Thánh Giá. Vì vẻ đẹp đích thực của người nữ tu không nằm ở sự nổi bật bên ngoài, nhưng ở sự thuộc trọn về Đức Kitô, và được nên đồng hình đồng dạng với Người trong tình yêu tự hiến.
Tham ăn không chỉ là vấn đề sinh lý, mà còn, là một phản xạ tâm lý. Khi cơ thể đói, thì nó báo hiệu rõ ràng, ăn xong là dừng, nhưng, khi tâm lý đói, thì nó không biết đang đói cái gì, nó chỉ biết rằng nó không ổn, và nó cần thứ gì đó lấp vào ngay lập tức, và thức ăn là thứ dễ nhất để với tới, vì thế, lúc bấy giờ, ta không phải ăn để nuôi thân, mà, ăn để nuôi một cảm giác nào đó...
Dâng hiến không có nghĩa là không mệt mỏi, không chao đảo, không nước mắt. Dâng hiến là dám ở lại, dám trung thành, dám yêu cho đến cùng – ngay cả khi con đường phía trước còn phủ mờ sương. Và chính trong sự trung tín ấy, đời dâng hiến trở nên một đóa hoa âm thầm nhưng bền bỉ, tỏa hương đức ái trong vườn hoa Hội Thánh.
Ghen tị không chỉ là một thói xấu nhất thời, mà nó là một loại độc dược ngấm ngầm, là con mọt gặm nhấm đời sống cầu nguyện và là thứ vũ khí sắc bén nhất để phá hủy đức ái cộng đoàn một cách nhanh chóng nhất.
Mùa xuân không chỉ là sự đổi thay của thiên nhiên, mà còn là ngôn ngữ của sự sống mới. Với người thánh hiến, mùa xuân ấy không chỉ hiện diện ngoài khung cửa sổ, mà còn âm thầm nảy mầm trong sâu thẳm tâm hồn nơi Thiên Chúa khởi sự công trình tình yêu của Người.
Thật vinh hạnh khi được thuộc về Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, Công giáo và tông truyền, với đầy đủ bảy Bí tích, lòng sùng kính Đức Maria và những giáo huấn nhất quán được củng cố bởi các Giáo phụ từ thời sơ khai.
Công nghệ tự nó không xấu; nó phản chiếu trạng thái tâm linh và xã hội của con người. Nếu ta dùng nó cho công ích, cho tình người, cho lời cầu nguyện, nó trở thành phương tiện của ơn lành. Nhưng nếu ta để nó nuốt chửng thời gian, quan hệ, và niềm tin, nó trở thành công cụ của diệt vong tinh thần.
Trở về sau chuyến đi, lòng tôi chan chứa biết ơn và quyết tâm tiếp tục bước đi trong đức tin, mở ra những chân trời của hy vọng và yêu thương. Dù hành trình đã khép lại, tôi tin rằng những cảm nghiệm thiêng liêng này sẽ còn đồng hành với tôi trong đời sống hằng ngày, giúp tôi sống tốt hơn, yêu thương hơn và kiên trì bước theo Chúa với một tâm hồn đơn sơ và chân thành.