
VÌ EM ĐÃ MANG LỜI KHẤN NHỎ
(Mến tặng các nữ tu dịp “Khấn” và “Kỷ niệm Khấn”)
Em đi giữa mùa thu chớm lạnh,
Con đường quê bỏ lại đằng sau.
Bóng giáo đường nghiêng dần xa khuất,
Chiều thôi nghe vọng tiếng kinh cầu…
Rồi qua những đông buồn nhung nhớ,
Mẹ ngồi ngóng đợi suốt mùa xuân.
Dõi bóng em về qua xóm nhỏ,
Mâm cơm chiều ấm giọt quây quần…
Hạ nắng trôi đi mùa mưa tới,
Cây xoan bờ vắng đã ra hoa,
Nhà thờ bên sông mang áo mới,
Giờ bước liêu xiêu mẹ đã già !
Rồi tháng năm trôi, rừng thay lá,
Được, mất, buồn, vui… đếm tháng ngày.
Mấy kẻ đi xa về không gặp,
Cánh chim nào vừa khuất chân mây !
Bây giờ đã qua mùa sim nở,
Cơn gió heo mây lại trở mùa.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ (1),
Đón em vàng ngập bướm đường xưa !
(1) Một câu trong bài “Đêm thấy ta là thác đổ” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Sơn Ca Linh (19.8.2021)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Tác giả bài viết: Sơn Ca Linh
Nguồn tin: https://gpquinhon.org
Ý kiến bạn đọc
8 lời khuyên từ các vị thánh để mang lại bình an cho gia đình
Hành trình hiệp thông Ad Limina 2026 của Hội Đồng Giám mục Việt Nam - ngày I
Học Viện Công Giáo Việt Nam - Thư mời tham dự Hội thảo với chủ đề: “Thừa sai thời đại AI”
Lo ra chia trí khi cầu nguyện
Mạng lưới cầu nguyện tuần III - Phục Sinh (19/4/2026 – 25/4/2026)
Cái nhìn tổng quát về Giáo hội Việt Nam qua số liệu thống kê năm 2025
Bài ca của Người Lữ Hành